logo

NGHĨ VỀ THƠ ĐINH THỊ THU VÂN

Đọc thơ Đinh Thị Thu Vân tôi thường không làm chủ được cảm xúc của mình. Ngôn ngữ trong thơ Đinh Thị Thu Vân rất đời như những lời ăn tiếng nói thường nhật mà sao nó cứ như ma ám chúng ta. Cứ thế thơ chị sẻ chia với chúng ta và ta cũng tự nguyện sẻ chia với thơ chị. Bởi vì trong mỗi góc khuất của mỗi tâm hồn chúng ta đều có một điều gì thuộc về thơ Đinh Thị Thu Vân.
Lý giải vì sao lại như thế tôi chỉ có thể nói rằng: Thơ của Đinh Thị Thu Vân là sản phẩm được sáng tạo ra từ trong cõi vô thức. Tôi còn nhớ nhà thơ Hoàng Cầm khi sáng tạo bài thơ LÁ DIÊU BÔNG–Một bài thơ tình còn mãi với thời gian đã từng như thế. Theo lời kể của ông thì đang đêm có tiếng ai đó đọc bài thơ, ông chỉ ngồi chép lại. Sáng ra ông thấy bài thơ chép tay nằm ở trên bàn và thơ của Đinh Thị Thu Vân cũng như thế chăng?
Ngay tên tập thơ: “đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ” đã gợi cho tôi bao điều suy ngẫm. Đó không phải là tên mà là một sự níu kéo hay một lời cầu xin. Cầu xin với ai với tạo hóa hay với cõi người thì tôi không thể biết. Thơ Đinh Thị Thu Vân rất buồn. Đọc thơ chị tôi chợt giật mình nghĩ rằng nếu cuộc sống này toàn là niềm vui đủ đầy thì chắc sẽ trở nên nhạt nhẽo. Thơ Đinh Thị Thu Vân sẽ làm cân bằng cảm xúc của chúng ta trong cuộc sống.
Tôi muốn nói một đôi điều suy nghĩ về việc trình bày bìa và tập thơ. Tôi không hiểu việc trình bày bìa và toàn bộ tập thơ là của họa sỹ Văn Sáng hay của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân. Nếu là của họa sỹ Văn Sáng thì có thể khẳng định ông là một tri âm tri kỷ của nhà thơ. Còn nếu đó là ý đồ của nhà thơ khi tên tập thơ và tất cả tên bài thơ, chữ đầu câu của thơ Đinh Thị Thu Vân đều không viết hoa tất cả chỉ là những dòng chữ viết thường nhỏ nhoi mong manh đến hư ảo. Hình như chị muốn co lại trong một thế giới nhỏ bé tối thiểu: Thế giới của “tình yêu mang phận cỏ”.
Tôi xin được giới thiệu một số bài thơ của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân rút trong tập “đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ” mà không thể bình luận, trên trang của tôi và một số trang thơ khác để chúng ta cùng đọc và cùng suy ngẫm về một hồn thơ, một chất thơ khác lạ như từ chốn hư vô rớt xuống cõi người:

phù du ơi phù du buồn đến nỗi

tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe gió nhắc
vạn dặm đường mây…tơ tóc xa mù
vạn dặm đường thương…tình yêu tàn tạ khuất
tàn tạ niềm hy vọng giữa phù du…

tàn tạ gió… tôi ngồi nghe đêm nhắc
đã phù du hương sắc của hồn tôi!
phù du ơi phù du buồn đến nỗi
tôi thà đau mà chết một lần thôi!

tháng sáu khóc giùm tôi ngàn tuyệt vọng
những lời mưa chan chứa nỗi chôn vùi
tôi ngồi đếm phù du, tôi ngồi nhớ
tôi ngồi thương người …như lần cuối thương tôi

chưa qua hết những cung đường trôi nổi
tháng sáu mưa tôi dừng lại, để quay về
tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe cô quạnh nhắc
thôi hãy quay về…
mình yêu lấy mình thôi…

( Rút trong tập “đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ” )

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *