logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG : SÁNG TẠO ĐỂ TỒN TẠI

Với một người bị bệnh teo cơ hiểm nghèo như
Nguyễn Ngọc Hưng, để tồn tại – dù chỉ là sự tồn tại sinh
học thôi cũng đã trăm vạn khó khăn. Nhưng Nguyễn Ngọc
Hưng không chỉ tồn tại mà còn sáng tạo. Sáng tạo để
khẳng định sự tồn tại của mình trong cõi người. Trong
“Chuyện cổ tích ở Nghĩa Hành”, nhà báo Đặng Vương
Hưng có một câu tôi cho là bất hủ: “Nguyễn Ngọc Hưng
đã biết vịn vào thơ mà đứng dậy”. Tác giả muốn nói về
khát vọng thi ca của Nguyễn Ngọc Hưng và có lẽ còn cho
cả những người khác có số phận khắc nghiệt như Đỗ
Trọng Khơi, Trần Văn Thước…
Lý giải như thế nào về thế giới văn học và con
đường sáng tạo của Nguyễn Ngọc Hưng, điều này không
đơn giản. Nó tích hợp rất nhiều yếu tố. Trong đó có yếu tố
tâm linh, yếu tố ngoại cảm – có thể Nguyễn Ngọc Hưng đã
nhận được một trường năng lượng nào đó của thế giới siêu
thực trong vũ trụ bao la. Yếu tố thiên phú – Nguyễn Ngọc
Hưng làm thơ khi đang ở tuổi vị thành niên. Có lúc, vì thơ
mà Nguyễn Ngọc Hưng đã phạm trọng tội bất hiếu như
anh đã tự thú:
6
“Câu con diếc cho mẫu từ giải nhiệt
Cũng dùng dằng thả xuống để nuôi thơ”
Yếu tố về khả năng lưu giữ ký ức, về trí tưởng tượng
đã đạt đến độ vô biên của vũ trụ. Nhưng có lẽ yếu tố về
quê hương, đất nước đã bao trùm lên toàn bộ thế giới văn
học của Nguyễn Ngọc Hưng. Khi nhắn gửi những lời thiết
tha với người bạn đang lưu lạc, mưu sinh ở xứ người,
Nguyễn Ngọc Hưng đã viết:
“Xơ xác cỡ nào quê hương cũng là chiếc nôi thơm thảo
Đủ nồng nàn cho vạn dấu môi hôn”
Chiếc nôi thơm thảo ấy đã nuôi Nguyễn Ngọc Hưng
khôn lớn thành người. Khi số phận khắc nghiệt đã giáng
xuống cuộc đời anh, cướp đi của anh ước mơ và hoài bão
được đứng lên bục giảng, truyền lại tri thức, bồi đắp tâm
hồn cho trẻ thơ thì chiếc nôi thơm thảo ấy đã dang rộng
vòng tay đón anh về, đùm bọc chở che cho anh, và người
mẹ của anh đã là biểu tượng lớn lao của tình mẫu tử. Gia
đình vợ chồng anh chị Xuân Anh – Thu Hà, những người
bạn cùng học cấp II và hai đứa con gái ngoan hiền của họ –
Hạ và Phượng – đã nuôi nấng, chăm sóc anh. Trong thời
bao cấp khốn khó, họ đã dành cho anh từng chén cơm, thìa
cháo, những cốc nước mát lành, tắm rửa, giặt giũ cho anh
để anh có thể tồn tại. Đây có lẽ được coi là yếu tố chủ đạo
ảnh hưởng đến sáng tạo văn học của Nguyễn Ngọc Hưng.
Anh phải tồn tại để đáp đền công lao trời bể của mẹ, của
những người bạn mà lòng nhân ái của họ đã được nhà báo
7
Đặng Vương Hưng xếp vào loại “Chỉ có thể xảy ra trong
những truyện cổ tích”.
Tất cả những yếu tố, tinh lực ấy đã dồn tụ, kết tinh lại
để Nguyễn Ngọc Hưng đốt lên thành ngọn lửa thi ca, sáng
tạo cho mình một thế giới văn học mà không phải ở những
con người vẹn nguyên, đủ đầy nào cũng có thể có được.
Trong tập Những khúc ca trên cỏ, Nguyễn Ngọc
Hưng đã viết:
“Liềm lia sớm hái phạt chiều
Đứt đầu lại mọc chẳng kêu chút nào
Nhận mình thấp để người cao
Ngàn năm lặng lẽ dâng trào sóng xanh”
Đó là khát vọng hóa thân. Hóa thân để dâng hiến
cho cuộc đời, cho quê hương xứ sở.
Hành trình thơ của Nguyễn Ngọc Hưng là cuộc hành
trình thoát ra khỏi cái tôi nhỏ bé của mình để vươn ra cái
tôi lớn lao của nhân loại. Ở tập thơ “Bài ca con dế lửa”,
có những câu thơ đã nói lên đủ đầy chân lý sống của
Nguyễn Ngọc Hưng, về khả năng nhận thức thế giới khách
quan, nhận biết sự hưng vong của nhân loại:
“Tự xây ngục tự mở đường giải thoát
Nhân loại loay hoay trong vòng xoáy chính mình.
Bởi tri kiến sai lầm cái tôi trùm vũ trụ.
U minh này u minh nữa u minh”
8

“Cuộc tìm tôi xa đến mức hão huyền”
Những câu thơ đậm chất triết học, có tầm cỡ của
những học giả, những triết gia.
Hành trình của thơ Nguyễn Ngọc Hưng cũng là hành
trình đi tìm cái thiện, đến với cái thiện, truyền bá cái thiện.
Nói khác đi, thiện và hướng thiện là bản năng sinh tồn của
thơ Nguyễn Ngọc Hưng.
Thơ Nguyễn Ngọc Hưng có sức nặng tâm trạng, sức
nặng ám ảnh. Những sức nặng có thể lay thức để cảm hóa
và thắp lên trong trái tim người ngọn lửa của lòng nhân ái.
Những ký ức về quê hương, về mẹ luôn dội về mãnh liệt
trong tâm tưởng rồi được tái hiện thành thơ – Có những bài
thơ đẫm đầy nước mắt. Thơ Nguyễn Ngọc Hưng viết rất
nhiều về mẹ, về quê hương nhưng không bao giờ lặp từ,
lặp ý. Anh khai thác đến tận cùng những kỷ niệm, gom
nhặt chắt chiu từng cái nhỏ nhặt nhất để nuôi cho thơ mình
rộng dài, sâu thẳm.
Đọc tác phẩm thơ của Nguyễn Ngọc Hưng, tôi tự
thấy mình như con chim tìm hạt trên cánh đồng thơ mà
Nguyễn Ngọc Hưng đã gieo trồng. Tôi cố gắng tìm những
hạt mầm ấy, để gieo vào lòng tôi, để bồi đắp cho tôi một
cái nhìn âu yếm hơn, kính trọng hơn với cuộc đời, nuôi
dưỡng trong tôi sự thảo thơm và lòng nhân ái mà Nguyễn
Ngọc Hưng muốn gửi gắm qua thơ mình.
9
Khi đọc bài thơ “Gọi hồn”, tôi thực sự trân trọng, cảm
mến và khâm phục những con người đã lâm vào hoàn cảnh:
“Với cõi này con đã trắng tay.
Trắng tay – khổ.
Trắng tay – buồn”
Họ vẫn tự khẳng định:
“Nhưng trắng tay chưa hẳn là lửa tắt”
Ngọn lửa ấy đã cháy, đang cháy và sẽ còn cháy mãi
trong trái tim Nguyễn Ngọc Hưng. Đó chính là nghị lực, là
khát vọng tồn tại, là tâm thế thơ của Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *