logo

NHỚ MẸ

Ở đây con không thấy mùa xuân
Cũng chẳng thấy mai đào nở rộ
Chỉ thấy rét quặn lòng
Vào khe cửa khuất mùa xuân

Mẹ ơi tết tha hương nhạt lòng
Nào bánh chưng mứt gừng dưa muối kiệu

Mưa cứ giăng giăng – không phút nào nặng hạt
Chắc mưa sợ ầm ào – làm nỗi nhớ con đau

Trời phủ màu tím ngắt
Rét đậm lòng khắc khoải ngày phai
Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc
đã điểm màu thất thập mệnh tri thiên

Miền con ở tuyết chưa rơi
Mà lòng con trắng xóa
Xa mẹ bao lần
Xuân đến lại xuân trôi.

Dung Thị Vân

LỜI BÌNH

Bài thơ là nỗi nhớ mẹ của đứa con gái tha hương. Xa mẹ nơi quê người đất khách con thiếu thốn mọi bề. Không có mẹ bên con thế giới khách quan không tồn tại:

“Ở đây con không thấy mùa xuân
Cũng chẳng thấy mai đào nở rộ
Chỉ thấy rét quặn lòng
Vào khe cửa khuất mùa xuân”

Bởi vì đối với Dung Thị Vân, MẸ là mùa xuân vĩnh hằng của đời con. Xa mẹ rồi con không còn cảm giác khi mỗi độ xuân về. Không có cành mai, cành đào nở rộ mẹ thường mua khi những ngày tết đến. Xa mẹ ai ủ ấm cho con nên con chỉ thấy lòng con quặn rét và mùa xuân bé nhỏ như chỉ có thể len qua khe cửa hay cái rét cứ len qua khe cửa hẹp mùa xuân để hành hạ con, để nỗi nhớ mẹ của con thêm quặn lòng.

“Mẹ ơi tết tha hương nhạt lòng
Nào bánh chưng mứt gừng dưa muối kiệu
Mưa cứ giăng giăng – không phút nào nặng hạt
Chắc mưa sợ ầm ào – làm nỗi nhớ con đau”

Sống tha hương trong những ngày thường nỗi nhớ mẹ nhớ quê đã dày vò con người ta nhiều lắm. Mỗi độ xuân về tết đến thì nỗi nhớ lại càng chất chồng lại càng vò xé cho nhàu nhạt cõi lòng. Không bánh chưng dẻo thơm hương vị nếp, thứ hương vị chỉ có được khi con còn được ở bên mẹ nơi quê nhà. Không có lát mứt gừng ngọt cay cứ ngậm vào miệng là ấm ran cơ thể mà mẹ kỳ khu chăm chút hình như chỉ dành riêng cho con gái bé bỏng của mẹ. Không dưa muối kiệu, một thứ dưa chỉ thường được muối trong những ngày tết để ăn kèm thịt mỡ. Những thứ giản dị ấy mà day dứt nỗi nhớ trong con. Rồi những cơn mưa nơi quê người cũng khác, nó cứ cố tình giăng giăng như giăng dài nỗi nhớ. Phải chăng mưa ở đây đã bắt đầu, đã có sự thấu hiểu sẻ chia với nỗi lòng, với trái tim cô quạnh của đứa con xa. Mưa không dám nặng hạt sợ giọt mưa cứ thế gõ vào lòng, gõ vào con tim con làm đau thêm nỗi nhớ.

“Trời phủ màu tím ngắt
Rét đậm lòng khắc khoải ngày phai
Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc
đã điểm màu thất thập mệnh tri thiên”

Thêm một lần nữa như một điệp khúc về cảm thức đối với thiên nhiên càng tăng thêm yếu tố phi lý trong thơ Dung Thị Vân. Bầu trời như cũng phủ đầy màu tím – màu của nỗi nhớ. Ở đây không còn riêng nỗi nhớ mẹ của đứa con tha hương mà chồng chất vào đây nỗi nhớ thương của người mẹ đối với đứa con yêu. Với Dung Thị Vân tóc mẹ bạc không chỉ vì mẹ đã ở vào tuổi “Thất thập mệnh tri thiên”. Mẹ đã trải qua bảy mươi năm giông bão cuộc đời, bảy mươi năm mẹ đã hiểu mệnh trời mà chỉ vì mẹ đã quá nhớ con. Nhớ đến nỗi “Mẹ nhớ con nhuốm buồn phai tóc”!

“Miền con ở tuyết chưa rơi
Mà lòng con trắng xóa
Xa mẹ bao lần
Xuân đến lại xuân trôi.”

Điệp khúc về thời gian được lặp lại như để nhắc nhở lòng mình và còn chăng là nhắc về mẹ. Dung Thị Vân quay ngược từ mùa xuân đến những mùa khác, có thể cả trong mùa hạ, cả trong mùa thu – mùa của tuyết chưa rơi “Mà lòng con trắng xóa” Ngoài nỗi nhớ về mẹ con chẳng còn gì nữa, cả cõi lòng và cả đất trời. Thời gian thì cứ thế trôi đi còn nỗi nhớ mẹ trong con thì cứ đọng đầy cứ dài mãi theo tháng năm đi hết cuộc đời con …

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *