logo

NHỚ TRỊNH

Nhiều lúc không thể chịu đựng cuộc đời này thêm một giây nào nữa
tôi trốn vào cõi anh
những thanh âm dịu dàng xoa lên vết đau, dịu dàng nâng tôi bay
qua mênh mông địa đàng
mọi khổ đau, hận thù, cả sự cô đơn giờ ở lại phía sau xa lắc,
trở về tận cùng sự thanh khiết cỏ cây sau chuyến mưa qua
đúng là anh không sinh ra từ đây, không lớn lên từ đây, chốn nhân gian buồn này
anh đến từ nơi nào xa lắm ngoài kia,
cánh vạc gầy guộc nhỏ
một ngày ghé thăm rồi lại vẫy tay xa
tôi chạy theo
đánh rơi cả bốn mùa phía đầu non cuối bể
vọng từ trên cao tiếng người khe khẽ:
cuộc đời có bao lâu mà hững hờ

Từ ấy, tôi mang theo bên mình giấc mơ viên sỏi nhỏ
ngày qua ngày, đêm thay đêm, ủ nó bằng hơi thở,
rồi sống, rồi yêu, chờ một ngày mặt trời không đến nữa
để nghe lời sỏi hát
rằng, làm sao mà Trịnh biết, bia đá cũng đau…

Nguyễn Thuý Quỳnh

LỜI BÌNH

Trong cõi nhân gian buồn này có những sự giao thoa kỳ diệu giữa những tâm hồn lớn và đồng điệu. Sức mạnh lay thức, sức mạnh nâng dắt con người của nghệ thuật đã thuộc về siêu phàm. Bài thơ NHỚ TRỊNH của nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh là một minh chứng đủ đầy nhất điều mà tôi đã nói ở trên.
Trong thời đại hiện nay áp lực của nền kinh tế thị trường đã đè nặng trên đôi vai của mọi kiếp người nhưng đó chưa phải là thảm họa. Thảm họa khủng khếp và tàn khốc nhất đó chính là thói đố kỹ nhỏ nhen ti tiện hẹp hòi của con người. Nó đã tàn phá nhân phẩm đạo đức và vô cảm hóa con tim, tâm hồn người.
Với nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh đã “Nhiều lúc không thể chịu đựng cuộc đời này thêm một giây nào nữa”. Nhưng thật là may mắn âm nhạc Trịnh Công Sơn đã cứu rỗi, đã nâng dắt nhà thơ đứng dậy để “RỒI SỐNG, RỒI YÊU, CHỜ MỘT NGÀY MẶT TRỜI KHÔNG ĐẾN NỮA”. Có phải vậy chăng mà vừa qua để tri ân nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh bằng công sức mồ hôi và sự sáng tạo của mình cùng với đội ngũ cán bộ, nhân viên của báo Văn Nghệ Thái Nguyên đã tổ chức đêm nhạc Trịnh Công Sơn tại Thành phố Thái Nguyên thành công tốt đẹp.
Tôi xin giới thiệu toàn bộ bài thơ NHỚ TRỊNH mà không bình luận thêm gì nữa vì văn bản bài thơ đã chuyển tải những thông điệp quá đủ đầy./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *