logo

NHỚ

Nhớ thì dễ thuộc thôi
Học cách quên mới khó
Có đập thành vụn nhỏ
Vẫn găm sâu đáy lòng.

Mắt như ngọn đèn chong
Ngóng trăng mờ trăng tỏ
Dư lệ cứ lưng tròng
Mỗi khi trời trở gió.

Heo may suông đầu ngõ
Tưởng xát chân ai về
Chạy ùa ra mở cổng
Vấp lá vàng tái tê.

Chập chờn tỉnh lại mê
Càng cố quên càng nhớ
Nghe tiếng dế dạ đề
Suốt đêm dài nức nở.

Không vay mà mắc nợ
Kiếp này sang kiếp sau
Từ dáng đi hơi thở
Mãi tươi hương đượm màu.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Nhà thơ Chế Lan Viên đã một thời dũng cảm và
dõng dạc tuyên bố:
“Dĩ vãng buồn thương mang lá cờ đen
Đến làm giặc giữa lòng ta, ta bắn chết”
Nhưng với nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng, tôi có thể
khẳng định rằng những bài thơ có sức nặng tâm trạng, sức
nặng ám ảnh nhất là những bài thơ tái tạo lại dĩ vãng.
Dù đó là một dĩ vãng với tuổi thơ lam lũ nhọc nhằn
đã có lúc nằm mơ ăn vụng củ khoai nướng mà tỉnh dậy
vẫn toát mồ hôi. Tuy đói nghèo nhưng lòng anh trong
trắng thơ ngây chỉ là mơ thôi mà cũng cảm nhận thấy
mình có lỗi. Dẫu vậy mùi khoai nướng trong mơ ấy còn
thơm đến tận bây giờ và có lẽ còn thơm đến tận muôn sau.
Hiện tại đối với nhà thơ quá khắc nghiệt và tương lai
lại càng bất định. Không có một người con gái như nữ sỹ
Mai Đình(1) đã dâng trọn cuộc đời cho tình yêu với nhà thơ
Hàn Mạc Tử để có thể đến với Nguyễn Ngọc Hưng bằng
tình yêu cao cả.
Tất cả những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ đều
viết cho một người con gái nơi quê hương yêu dấu đượm
buồn. Dù đã có lúc anh không thể nhận chân nổi:

“Ngoại hóa mây rồi, mẹ cũng hóa sương
Xa biền biệt em hóa gì chẳng rõ”

Nhưng Nguyễn Ngọc Hưng không thể nào quên được và anh khẳng định:

“Nhớ thì dễ thuộc thôi
Học cách quên mới khó
Có đập thành vụn nhỏ
Vẫn găm sâu đáy lòng”

Để nhớ thì dễ thôi, tôi đã thuộc rất nhiều thơ của nhà
thơ Nguyễn Ngọc Hưng và ngay giờ đây tôi có thể trích
dẫn những câu thơ tôi muốn và nhiều khi tôi muốn quên
mà lại chẳng thể quên. Huống chi, nỗi nhớ của Nguyễn
Ngọc Hưng là về những kỷ niệm đầu đời. Dù có đập nhỏ
nó ra thì những mảnh vụn cứ găm sâu vào lòng ta. Nhưng
suy cho cùng, nếu ta quên đi dĩ vãng quên đi những kỷ
niệm, ta sẽ sống bằng gì:

“Mắt như ngọn đèn chong
Ngóng trăng mờ trăng tỏ
Dư lệ cứ lưng tròng
Mỗi khi trời trở gió”

Cứ hằng đêm, đêm này rồi đêm khác nhà thơ lại cứ
nhớ mỗi khi trăng mờ trăng tỏ mỗi khi gió trở mùa, nước
mắt cứ trào ra nhuộm buồn bao kỷ niệm:

“Heo may suông đầu ngõ
Tưởng xát chân ai về
Chạy ùa ra mở cổng
Vấp lá vàng tái tê”

Từ khi nhà thơ bị bạo bệnh đến giờ đã ba mươi ba
năm có lẻ, có đêm nào nhà thơ không quay quắt nỗi nhớ,
không lắng nghe những bước chân ai về. Chỉ là chút heo
may suông thôi chạm nhẹ vào tâm hồn thao thức cũng đủ
thổi bùng lên trong anh niềm hy vọng. Thế nhưng thật đau
xót, đó chỉ là những chiếc lá vàng tàn úa của mùa thu rơi
nhẹ trong vườn, trước sân mà cũng vấp vào bước chân vội
vàng đau điếng. Đó là nhà thơ nghĩ vậy thôi, anh làm gì
còn khả năng để “Chạy ùa ra mở cổng”:

“Chập chờn tỉnh lại mê
Càng cố quên càng nhớ
Nghe tiếng dế dạ đề
Suốt đêm dài nức nở”

Cứ thế, đêm qua đêm, nhà thơ nằm lắng nghe mọi
âm thanh suốt những đêm dài. Trời ạ, tôi cứ tưởng trẻ thơ
khóc dạ đề thì ra chú dế của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng
cũng khóc dạ đề. Khóc dạ đề là khóc thâu đêm cho đến ba
tháng mười ngày mới thôi. Một trăm đêm nhà thơ nằm
nghe dế khóc dạ đề nức nở. Nỗi nhớ ơi sao ngươi lại ám
ảnh đến như thế???
Nỗi nhớ là món nợ truyền kiếp, món nợ không vay
mà phải trả, trả mãi mà sao nó cứ còn nguyên trong tâm
hồn nhà thơ và trong tâm hồn mọi kiếp người:

“Không vay mà mắc nợ
Kiếp này sang kiếp sau
Từ dáng đi hơi thở
Mãi tươi hương đượm màu”

Như nhà thơ Nguyễn Hoa cũng đã viết:

“Em là muối ướp nỗi đau tươi mãi”

Còn ở đây cũng có thể khẳng định, “em” đã ướp cho
nỗi nhớ trong Nguyễn Ngọc Hưng tươi mãi.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *