logo

NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ-TẬP THƠ CỦA KHÁT VỌNG

Suốt mấy chục năm, Nguyễn Ngọc Hưng đã:

“Không có huy chương, không vòng nguyệt quế
Mình tự đua, tự đấu với chính mình
Mỗi chiến thắng – một nụ cười lặng lẽ
Bóng tối lui dần cõi sáng hồi sinh”

Nguyễn Ngọc Hưng đã đẩy được cái bóng tối dày
đặc, cái bóng tối ám ảnh ấy ra khỏi đời mình, và từ đây
một thứ ánh sáng tinh khiết đã toả rạng trong đời anh,
trong thơ anh.
Mở đầu tập thơ là bài thơ mà Nguyễn Ngọc Hưng đã
lấy để đặt tên cho tập thơ của mình. Đây không phải là thi
sĩ đầu tiên và chắc hẳn chưa phải là thi sĩ cuối cùng lấy tứ
thơ cỏ để gửi gắm khát vọng sống của mình. Cỏ hiện sinh
cho sức sống mãnh liệt, cho sự trường tồn. Cỏ còn có một
vẻ đẹp bình dị, thanh cao:

“Lóng lánh ánh mắt sương cài trên cỏ
Mỗi bông hoa thơm một phước lành”

Và:

“Liềm lia sớm, hái phạt chiều
Đứt đầu lại mọc chẳng kêu chút nào
Nhận mình thấp để người cao
Ngàn năm lặng lẽ dâng trào sóng xanh”

Đó là cỏ, nhưng đó cũng là khát vọng sống của
Nguyễn Ngọc Hưng.
Dù cuộc đời còn trầm ẩn ở đâu đó những mất mát
thương đau, những ngang trái lọc lừa, khi đọc bài thơ “Lạy
bạn” ta vẫn thấy cuộc đời này còn đầy nhân ái. Mấy chục
năm rồi ngoài khát vọng sống của chính bản thân thì sự
tồn tại được như ngày hôm nay của Nguyễn Ngọc Hưng
còn một phần nữa nhờ vào sự chăm sóc, đùm bọc, cưu
mang của những con người có tấm lòng vàng như vợ
chồng anh chị Xuân Anh, Lê Thị Thu Hà và còn nhiều
người bạn khác. Từ nơi xa xôi này, từ trong cõi thẳm sâu
của lòng tôi, tôi cũng muốn gửi tới những người bạn của
Nguyễn Ngọc Hưng một lạy.
Tôi thực sự xúc động khi đọc mảng thơ viết về mẹ
của Nguyễn Ngọc Hưng. Nguyễn Ngọc Hưng bao giờ
cũng tự dằn vặt mình bởi vì anh luôn coi mình như một
đứa con bất hiếu.

“Câu con diếc cho mẫu từ giải nhiệt
Cũng dùng dằng thả xuống để nuôi… thơ”

Con diếc nhỏ nhoi không dành cho mẹ già mà để
nuôi thơ. Rõ ràng đó là một tội bất hiếu. Nhưng qua đó
càng thấy khát vọng được tồn tại, Nguyễn Ngọc Hưng đã
phải chắt chiu gom góp tất cả những gì dù là nhỏ nhoi nhất
để nuôi thơ. Bởi chỉ có thơ mới khẳng định được sự tồn tại
của anh trên cõi đời này. Có lúc anh đã tự dằn vặt:

“Có con mà như không có
Giỗ mẹ ai người thắp hương”

Rồi anh phải thốt lên những tiếng kêu xé lòng:

“Chỉ nhỉnh hơn mười cây số
Mà sao xa ngút ngàn xa
Mẹ ơi ! Lòng con như xé
Mỗi khi giỗ mẹ, giỗ bà”

Có nỗi nhớ mẹ nào như nỗi nhớ mẹ của Nguyễn
Ngọc Hưng:

“Lăn qua đụng giông, lăn lại bão bùng
Chăn nệm ấm mà không sao ngủ được
Nỗi nhớ mẹ mang cả thiên hà nước
Lênh láng vui buồn trút xuống tim con”

Nguyễn Ngọc Hưng đã gửi gắm những nghĩ suy về
mẹ trong “Chim Vịt kêu chiều”:

“Dành cho con những miếng mồi ngon nhất
Tập con bay, dạy con hót thật tròn
Duyên dáng, mượt mà, tươi vui, nhanh nhẹn
Cả cuộc đời mẹ dần chuyển sang con”

Mẹ đã hy sinh tất cả cuộc đời cho con và đến khi mẹ
đi rồi chỉ còn lại:

“Gió vẫn thổi. Vườn vẫn xanh. Côi cút
Chim vịt kêu khản giọng lý chiều chiều
Ngơ ngác ngõ sau nghẹn ngào sân trước
Day phía nào cũng bóng ngã trăng xiêu”

Bài thơ “Dì tôi” là một bài thơ mà sức nặng tâm
trạng của nó đã ám ảnh tôi, đè lên tâm hồn tôi, thít bóp trái
tim tôi đến ứa máu. Dì hơn mẹ vì dì có bốn đứa con,
nhưng cũng như bao người mẹ Việt Nam khác:

“Các em đủ lông đủ cánh
Mỗi người chọn một đường bay
Còn tổ chim xưa trơ trọi
Hắt hiu dì đếm tháng ngày”

Nỗi cô đơn của dì là vô cùng. Còn nỗi cô đơn của
Nguyễn Ngọc Hưng lại gói trọn trong khổ thơ:

“Mẹ con đã về với đất
Bà con xiêu lạc cả rồi
Quê ngoại giờ xa lăng lắc
Mai dì “đi” nữa… là thôi”

Sau hai tiếng “là thôi”, ta như nhìn thấy cả một
khoảng trống đến mênh mông của đời anh khi chỗ bấu víu
cuối cùng của tình ruột rà, máu mủ rồi cũng sẽ tuột khỏi
tay anh, tuột khỏi đời anh.
“Linh miêu” là một bài thơ Nguyễn Ngọc Hưng viết
ra từ cõi tâm linh, từ miền ảo giác. Đã gần ba mươi năm
rồi, ba mươi năm cứ thế nhân lên đã biết bao đêm dài
Nguyễn Ngọc Hưng không sao ngủ được vì nỗi đau thể
xác, vì nhớ mẹ, nhớ dì, vì bao điều khác nữa. Anh đã nằm
lắng nghe mọi âm thanh dội lại của cuộc đời. Có thứ âm
thanh trong trẻo, ấm áp, nhiều yêu thương. Cũng có thứ
âm thanh não nùng cào xé trái tim anh. Tiếng mèo hoang
động đực gọi bạn tình thảm khắc thâu đêm:

“Lạc loài
dội nỗi nhớ không tên
dội hiu hắt tiếng thở dài vô cớ
dội trắng
dội đen
dội vàng nức nở
mèo hoang dậm dật xé đêm gào”

Trong mộng mị, trong ảo giác có lúc Nguyễn Ngọc
Hưng đã:

“Đốt vui buồn thiêu rụi dấu thương yêu
leo lét lửa đèn bỗng nhiên phực cháy
đêm giật nảy
cứng đờ tôi bật dậy
mềm bóng ai ma mị phóc qua người…”

Tuy ốm đau bệnh tật nhưng Nguyễn Ngọc Hưng vẫn
dành cho thơ mình tất cả những gì nhân ái nhất với cuộc
đời này. Ta không thấy một tiếng than thân trách phận
trong thơ anh. Ta không thấy những dòng thơ bi luỵ khóc
than. Ta chỉ thấy thơ anh có những nỗi đau mà người đọc
luôn luôn muốn được sẻ chia đồng vọng. Thơ anh tươi rói
tình yêu với cuộc đời này. Điều này có thể lý giải được vì
Nguyễn Ngọc Hưng tồn tại được chính là nhờ những tấm
lòng nhiều nhân hậu, nhiều yêu thương của mẹ, của dì, của
những người bạn đã cưu mang anh vất vả trong mấy chục
năm trời. Nguyễn Ngọc Hưng không thể là con người phụ
bạc. Mặt khác, cuộc đời không cần những tiếng khóc than.
Cuộc đời cần điểm tô, làm đẹp. Thơ của Nguyễn Ngọc
Hưng viết về thiên nhiên đẹp đến mê hồn, đẹp đến ngất
ngây. Bởi vì Nguyễn Ngọc Hưng đã biết lắng nghe, đã biết
cảm nhận những gì xung quanh anh bằng một tấm lòng,
bằng một trái tim nhân hậu. Những câu thơ của anh buộc
ta hướng về sự trong sạch, sức mạnh và sự cao thượng. Có
cảnh đêm nào đẹp như của Nguyễn Ngọc Hưng:

“Đêm tĩnh lặng nhấp nhô ru ngực núi
Phơ phất tà mỏng lụa hớ hênh trăng
Khoả thân gió, miên man mềm mại gió
Ta như tan trong hơi thở vĩnh hằng”

Trong thu mong manh có những câu thơ làm cho ta
phải nao lòng:

“Mong manh quá, nắng sao mà dễ vỡ
Đến gót mây cũng phải rón nhẹ nhàng
Mềm mại đấy nhưng gió hay hờn dỗi
Biết đâu chừng dở chứng thổi hương tan”

Hoặc nữa là:

“Vàng cúc đong đưa ngực trần vũ hội
Thả rơi tiếng cười trong cỏ long lanh”

Thiên nhiên trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng là một
thiên nhiên thấm đẫm hồn người.
Tôi coi thơ tình của Nguyễn Ngọc Hưng đều được
viết ra trong miền khát vọng. Khi con người đã bị tước
đoạt mọi khả năng vận động để được giao tiếp, để được ái
ân thì họ lại càng khát vọng. Nguyễn Ngọc Hưng đã tạo
dựng cho mình một thế giới tình yêu. Tình yêu ấy chỉ tồn
tại trong cõi vĩnh hằng. Thế giới tình yêu của Nguyễn
Ngọc Hưng rộng lớn, nó bao trùm lên tất cả. Khi tình cờ
gặp nhau trong “Cơn mưa bất chợt” và em một “Tam muội
hoả”. Một sự hiến dâng khi viết “Cộng hưởng”. Một bóng
dáng trên “Biển nắng”. Một bóng người đi mãi đi xa khi
“Vọng nguyệt”. Lời dặn dò của em trong “Cháo lú cho ai”,
nhưng rồi anh lại phải:

“Tôi biến thành con ma gió
Nghìn năm lặng lẽ đi về”

Đêm trăng Trà Khúc, một đêm trăng tuyệt vời nhưng
để rồi:

“Con nước xa nguồn con nước chảy xuôi
Đôi mình xa nhau dạt trôi mấy ngả
Bao chìm nổi trong biển đời vật vã
Vẫn dịu êm vỗ sóng ru người”

Còn nhiều, nhiều nữa.
Trái tim của Nguyễn Ngọc Hưng như đựơc kết tinh
từ muôn ngàn sợi tơ mỏng manh mà hễ chạm đến là nó lại
ngân lên thành những bài thơ tươi rói mượt mà, thành
những khúc hát tình yêu nhiều đắm đuối mê say nhưng
cũng nhiều dang dở đượm buồn.
Như trên tôi đã viết, Nguyễn Ngọc Hưng luôn trăn trở
về tội bất hiếu của mình. Nhưng giờ đây trên cõi vĩnh hằng,
mẹ có thể mỉm cười vì đứa con của mẹ đã không gục ngã,
vì khát vọng sống của con mẹ đã tiến rất gần đến hiện thực.
Đó là sự đáp đền, sự dâng hiến cao đẹp nhất cho tình mẹ và
cho cuộc đời. Tôi tin với khát vọng sống mãnh liệt, thơ
Nguyễn Ngọc Hưng sẽ tồn tại mãi theo thời gian 

Đã đăng trên Tạp Chí Thơ

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *