logo

NHỮNG SỢI RƠM TRÊN PHỐ

Hình như ai đi chợ sớm
vội chi, làm rớt rơm vàng
người đã đâu, hơi còn đó
cớ gi tôi cứ xốn xang
Rơm vàng ; Ơi những sợi vàng
ngày trước, chỉ cho-không bán
rơm thương người, rơm bầu bạn
cứ thầm lặng, thơm, rồi tàn
Rơm vàng ; Ơi những sợi vàng
thơm như là thương đời lúa
thơm như là thèm bén lửa
thơm như để dành… người xa
Tôi nhìn rơm đã khác chưa
có như ngày ta nghèo khổ
rơm ấm mềm quây thành ổ
ngày rơm đưa ta đến trường
Chiếc mũ, ổ rơm không còn
Mấy mươi mà thành chuyện cổ
Mặc cho ai quên, ai nhớ
rơm vẫn thơm vàng đời rơm …

Nguyễn Thị Phước

LỜI BÌNH

Chỉ là những sợi rơm mà theo như NTP:

“Hình như ai đi chợ sớm
Vội chi, làm rớt rơm vàng”

Điều đó chứng tỏ NTP yêu cuộc đời này lắm lắm. Chỉ sợi rơm vàng rơi trên đường phố mà cả thực tại và dĩ vãng trào dâng trong lòng thi nhân. Đọc bài thơ tôi bỗng nhớ đến cuốn sách “Bông hồng vàng” của Nhà văn Nga Xô Viết lỗi lạc Pa-u-tốp-ski nói về lao động sáng tạo nghệ thuật. Nhà văn nhà thơ phải biết chắt chiu những gì dù là nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, bởi đó chính là những mạt vàng mà nhà văn, nhà thơ có thể sáng tạo ra những tác phẩm bất hủ – bông hồng vàng để tặng cho người ta yêu, tặng cho cuộc đời.

Trước hết sợi rơm đã gieo vào lòng thi nhân cảm xúc trực cảm của thực tại:

“Người đã đâu rơm còn đó
Có gì tôi cứ xốn xang”

Những điều tôi suy nghĩ như trên đã được NTP minh chứng:

“Rơm vàng ơi những sợi vàng”

Đối với NTP không đơn thuần đó là sợi rơm mà là sợi vàng lấp lánh nối tâm hồn chị giữa hiện tại và quá khứ. Sợi rơm ngày xưa tình nghĩa lắm:

“Ngày trước chỉ cho – không bán
Rơm thương người rơm bầu bạn”

Và lặng thầm thủy chung:

“Cứ thầm lặng thơm rồi tàn”

Mùi thơm của rơm có đến mức kỳ diệu vậy không ? Chỉ có người trong cuộc phải có một giác quan bén nhạy, một sự rung cảm đến tận cùng của thi nhân mới cảm nhận được điều đó. Chính vì vậy tôi luôn nghĩ những thi nhân đích thực đều tồn tại trong họ một góc chứa đựng sự thiên tài hễ có dịp là bùng lên phát sáng. Xin đừng nghĩ tôi coi NTP là một thiên tài, nhưng thơ chị là sản phẩm của thiên tài. Sự liên tưởng ở đây có gì đó thuộc về sự kỳ diệu. Rơm không chỉ thương người, thủy chung với người mà với cội nguồn nơi rơm sinh ra. Một lần nữa NTP lại khẳng định:

“Rơm vàng ! Ơi những sợi vàng
Thơm như là thương đời lúa”

Thật là tài hoa và cũng thật dạt dào sâu nặng. Chỉ một sợi rơm vàng rơi trên đường phố mà khát vọng về tình yêu lại bùng lên trong thơ của NTP, lại cầu mong cho tình yêu bén lửa (cháy bùng lên trong đời, soi tỏ cuộc đời và cho cả “người xa”).

“Thơm như là thèm bén lửa
Thơm như để dành người xa”.

Cuộc sống đổi thay, kinh tế đã ấm no đủ đầy hơn rất nhiều. Bây giờ là chăn ga gối đệm Hàn Quốc, máy sưởi, điều hòa nhưng cái nhìn về rơm của NTP chưa hẳn là: “khác chưa” mà nỗi nhớ ở đây vẫn ấm áp lắm. Dĩ vãng lại ùa về trong lòng, trong thơ chị:

“Rơm ấm mềm quây thành ổ
Ngày rơm đưa ta đến trường
Chiếc mũ, ổ rơm không còn
Mấy mươi mà thành chuyện cổ
Mặc cho ai quên ai nhớ
Rơm vẫn thơm vàng đời rơm”

Một sự khẳng định bất diệt của rơm. Con người vẫn cần đến cơm gạo thì đời rơm vẫn còn. Sợi rơm bây giờ được người ta bện lại để kết thành những vòng hoa đưa tiễn con người, rồi hóa thân cùng người để cùng đi vào cõi vĩnh hằng. Chỉ một sợi rơm vàng rơi trên đường phố đã là điều gì đó thật linh diệu, là duyên cớ để Nguyễn Thị Phước sáng tạo ra bài thơ còn mãi trong lòng người đọc

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *