logo

NOEL NGỌT

Dấu yêu ơi
Mùa vai kề vai
Mà như xa vắng ?
Mến thương ơi
Đông đã mềm trên lá
Tuổi theo mùa
Từng hạt nắng chậm rơi
Noel ngọt ngào điệp khúc Giáng Sinh
Em hiện hữu hay giấc mơ níu đêm bước phiêu bồng
Mây lang thang cuối trời
Ngày có còn trong veo mắt nắng ?
Những đóa đêm trinh nguyên
Người bên người đắm say
Sao còn ta mong ngóng?
Nhớ nhung ơi
Tóc có pha sương mềm
Noel ngọt trắng đêm
Ăm ắp nhân gian
Vàng, nhũ hương, mộc dược…
Từ trên cao
Chúa cúi nhìn chốn trần gian khổ nạn
Lung linh sắc màu
Căm giận?
Khổ đau?
Hạnh phúc?
Mắt Nhân Gian
còn tràn ngập
Yêu thương ?

Phạm Thị Phương Thảo

LỜI BÌNH

Dù cuộc đời còn lắm bão giông, còn nhiều ngang trái, căm giận khổ đau nhưng thơ của Phạm Thị Phương Thảo bao giờ cũng vậy. Vẫn dịu dàng êm ái mê say và tràn ngập niềm tin yêu cuộc đời.
Đọc Nọel ngọt của chị ta càng cảm nhận rõ điều đó. Chỉ một đêm Noel ngắn ngủi mà hiện sinh trong thơ chị bao điều kì diệu và cũng nhiều trăn trở.
Đêm Noel kì diệu với người vai kề vai tay trong tay đến các nhà thờ. Trong đêm Noel ngọt ngào dấu yêu của thi nhân. Nói vậy có nghĩa rằng Noel ngọt là do thi nhân sáng tạo ra trong khát vọng đắm say chứ chưa hẳn là hiện hữu trong đời.
Trong cảnh vai kề vai mà sao thi nhân như hụt hẫng:

“Dấu yêu ơi
Mùa vai kề vai
Mà như xa vắng”

Vâng vắng xa một dáng hình yêu dấu, vắng xa một bờ vai, một bàn tay cho thi nhân tựa vịn nắm cầm để cùng nhau sánh bước trong dòng người ồn ạ đắm say. Một chút cô đơn-một chút thôi vì xung quanh náo nức quá. Ta hiểu thi nhân đi đón Noel chỉ có mình đi với chính mình trong dấu yêu của cuộc đời.
Rồi cái rét ngọt mềm của mùa đông như đánh thức nỗi niềm trong thi nhân bừng dậy. Cái rét của mùa đông đang mềm trên lá cành. Vì chính nỗi niềm thi nhân đang mềm lại trong dấu yêu của cuộc đời dù phải xa người yêu, thi nhân vẫn không cảm thấy lòng mình giá buốt. Lại một nỗi niềm xốn xang nữa ùa về vừa yêu thương và cũng vừa tiếc nuối:

“Mến thương ơi
Đông đã mềm trên lá
Tuổi theo mùa
Từng hạt nắng chậm rơi”

Trong thương mến của cuộc đời của đất trời dịu ngọt lại nhắc nhở thi nhân về sự hữu hạn của thời gian kiếp người, về cái phút giao thoa của năm cũ và năm mới.Năm cũ qua đi và năm mới đã đến .Đời người lại thêm một tuổi .Khi đã qua nửa trăm năm của đời người, cảm thức về sự trôi đi của thời gian thường vướng vất, nặng nề. Ta không níu giữ được thời gian mà nó cứ theo mùa trôi đi như hạt nắng của mùa đông chậm rơi xuống vai xuống tóc ta. Ai chẳng tiếc nuối khi mùa đông dịu mềm của thi nhân trôi đi và mùa xuân náo nức đang ùa ập tràn về. Đoạn đường ngắn ngủi đưa ta trở về với cát bụi lai bị cắt xén bớt đi. Tuổi cứ theo mùa trôi đi không dừng lại.
Trong khoảng mông mênh thực ảo, trong vòng tay dấu yêu của xa vắng, trong mến thương của cuộc đời, trong giọt nắng chậm rơi và rét mùa đông cứ làm mềm thân lá. Thi nhân đã không thể nhận chân nổi chính mình đang tồn tại hay không tồn tại. Cứ thế thi nhân lang thang theo gió theo mây trong đêm Noel ngọt ngào:

“Noel ngọt ngào điệp khúc Giáng sinh.
Em hiện hữu hay giấc mơ níu bước phiêu bồng
Mây lang thang cuối trời
Ngày có còn trong veo mắt nắng
Những đóa đêm trinh nguyên
Người bên người đắm say
Sao còn ta mong ngóng”

Đây là những câu thơ được viết ra từ trong cõi vô thức. Cái thực, cái ảo cứ đan xen quyện hòa trong nhau. Ngày quyện hòa trong đêm. Một chút nghi ngờ không hiểu “Ngày có còn trong veo mắt nắng”. Mắt nắng nó có hình hài sao đây mà ta vẫn cảm thấy sự hiện hữu của nó bởi câu thơ đẹp quá nó cứ níu kéo ta đi vào cõi thẳm sâu của nỗi buồn xa vắng nhiều tiếc nuối. Ai đã nhìn thấy đóa đêm của tác giả như thế nào Một từ mới được đưa vào từ điển tiếng Việt vì đây là lần đầu tiên tôi gặp nó trong đời và cả trong thơ. Tôi cứ băn khoăn mãi phải đến khi đọc câu thơ “Người bên người đắm say” Tôi mới bừng ngộ đó là những đóa hoa người đắm say trong đêm Nọel ngọt ngào của Phạm Thị Phương Thảo. Nhìn những đóa hoa đêm đắm say thi nhân lại chạnh lòng:

“Sao còn ta mong ngóng”

Vẫn là nỗi chờ mong dài như vô tận. Các thi nhân là thế bao giờ họ cũng nhân hậu trong cô đơn đợi chờ mà họ vẫn khát vọng sẻ chia những gì trinh nguyên tốt đẹp của cuộc đời. Họ luôn có chức năng phân thân để có thể lãng du trong cõi ảo và hiện hữu trong cõi thực mà cảm nhận thế giới khách quan, cảm nhận vũ trụ mà những người bình thường chúng ta không cảm nhận được. Chỉ khi đọc thơ họ ta mới thức ngộ ra những điều kì diệu mà thi ca mang đến.
Rồi thi nhân lại trở về với hiện thực và trào dâng một nỗi nhớ nhung:

“Nhớ nhung ơi
Tóc có pha sương mềm
Noel ngọt trắng đêm”

Vẫn vương vất một chút hoài niệm và đưa ra một câu hỏi như bâng quơ mà nao lòng ta đến vậy. Sương trắng hay tóc thi nhân đã có đôi sợi sương mềm câu thơ lắng rồi mà vẫn đọng lại trong ta một nỗi buồn man mác đầy vơi vì đã có chút gì của sự phai tàn.
Thi nhân bỗng bừng thức một lần nữa và chợt nhận ra rằng đây là đêm Noel của trần gian với bao lễ vật đang để dâng lên đức Chúa trời:

” Ăm ắp nhân gian
Vàng, nhũ hương, mộc dược”

Nhưng thật bất công từ trên xanh thẳm trời cao ấy Chúa đã giáng xuống cỏi nhân gian buồn này những gì vậy. Thi nhân đã gửi đức Chúa trời một câu hỏi lớn:

“Từ trên cao
Chúa cúi mình xuống trần gian khổ nạn
Lung linh sắc màu
Căm giận
Khổ đau
Hạnh phúc”

Đức Chúa trời có thấu hiểu trên cán cân công lý của Người trong ba phần khổ đau, căm giận, hạnh phúc cái nào nặng nhẹ. Nhưng chắc chắn hạnh phúc là thứ mong manh nhỏ bé nhất dưới cõi nhân gian buồn này.
Nhưng đối với nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo vẫn đặt niềm tin tuyệt đối vào cuộc đời rằng:

“MẮT NHÂN GIAN
CÒN TRÀN NGẬP
YÊU THƯƠNG”

Đó luôn là tâm thế của nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo. Trong tập thơ KHÚC CA TRÊN NÚI nhà thơ cũng đã khẳng định tâm thế của mình bằng câu thơ đầy bản lĩnh:

“TRƯỚC BÃO GIÔNG TÔI BÌNH THẢN MỈM CƯỜI”

Bắc Ninh Mùa Noel 2015

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *