logo

NỖI NHỚ THÁNG BA

Tháng ba lan rừng chớm nở
Đỏ tươi hoa gạo hiên nhà
Ngập ngừng nụ Hồng khẽ hỏi
Hạ về chở rét đi xa

Tháng ba nắng tràn khắp ngã
Chẳng gì che được mắt em
Tay đan gió đùa tóc rối
Nhẹ buông giọt nắng bên thềm

Tháng ba tự tình xuân muộn
Cồn cào nỗi nhớ không tên
Lạc bước lối xưa tìm mộng
Dẫu rằng người cũ đã quên

Tháng ba đắng lòng tiếng cuốc
Tiếc Xuân hay gọi Hè về
Mi cong hoen mờ giọt lệ
Giật mình nửa tỉnh nửa mê

Tuấn Nguyễn

LỜI BÌNH

Tôi vào trang cá nhân của Tuấn Nguyễn thường gặp ở đấy những bức xúc trăn trở. Nhiều khi anh nghẹn lòng trước những đa đoan dâu bể của cõi người. Nhưng có lúc anh đã để cho lòng mình trôi ngược về quá khứ xa xăm của tuổi đầu đời chưa vương màu tục lũy mà ở đó chỉ sáng trong, ắp đầy một vùng kỷ niệm. Tôi cứ nghĩ trong thời hiện đại con người ta sống vô cảm, mọi giá trị nhân văn đang bị xâm thực hủy hoại, nếu không có một quá khứ của tuổi thơ nơi quê hương yêu dấu đượm buồn chẳng hiếu người ta sẽ sống bằng gì?
NỖI NHỚ THÁNG BA của Tuấn Nguyễn đã thổi bùng lên trong ta cả một miền dĩ vãng mà ở đó tình yêu đầu chớm nở và dù cho “Dẫu rằng người cũ đã quên” Thì tất cả vẫn vẹn nguyên. Lâu lắm rồi tôi mới được đọc một bài thơ vừa sưởi ấm lòng tôi và cũng gieo vào lòng tôi một nỗi buồn xa vắng của hoài niệm và tôi đã trở thành con chim cuốc của Tuấn Nguyễn hay nói đúng hơn là tâm trạng của thi nhân, đang day dứt dằng xé tiếc nuối, giưã đôi bờ hư thực, giữa hai mùa cũ mới, giữa quá khứ và hiện tại:

“Tháng ba đắng lòng tiếng cuốc
Tiếc xuân hay gọi hè về”

Trong tâm trạng đó tôi lại hướng về tuổi thơ tôi mà ở đó, nơi miền quê xa xăm ấy tôi đã được sống những ngày mà sau bao năm bươn trải giữa dòng đời nghiệt ngã tôi mới nhận ra đó là những ngày đẹp nhất của một đời người.

“Tháng ba lan rừng chớm nở
Đỏ tươi hoa gạo hiên nhà
Ngập ngừng nụ Hồng khẽ hỏi
Hạ về chở rét đi xa”

Đẹp lắm những giò lan rừng chớm khoe sắc khoe hương và cây gạo ngoài hiên cứ bừng lên đốt lửa như một nhà thơ khác đã viết “Hoa gạo ơi đừng đỏ bời bời như thế. Cả gan châm lửa đốt trời. Lửa sẽ rơi cháy mình đấy thôi”. Biết vậy mà nó cứ bừng lên. Tất cả những gì của tháng Ba đều đẹp đều có sức mạnh quyến rủ và che chở. Mùa hạ về với chức năng cao cả là xua đi cái rét để sưởi ấm cuộc đời. Nhưng không chỉ có thế mà ở đó bên bến sông đầy nắng gió là người thiếu nữ tôi yêu

“Tháng ba nắng tràn khắp ngã
Chẳng gì che được mắt em
Tay đan gió đùa tóc rối
Nhẹ buông giọt nắng bên thềm”

Nàng đứng đó như một thiên thần với đôi mắt đang đắm đuối nhìn cuộc đời. Không có gì qua nổi mắt nàng. Những giò hoa lan, những nụ hồng hàm tiếu và sắc đỏ bừng bừng của hoa gạo. Nàng đứng đó hướng ra dòng sông đôi tay ngọc ngà lùa đan tóc rối cho làn gió tháng ba cợt đùa. Người con gái trong mắt Tuấn Nguyễn sao tất cả cứ trùng hợp với bóng dáng của người tôi yêu. Cảm ơn thi nhân khi tôi cứ mê đi vì nghĩ rằng ông đang viết về tuổi thơ tôi.

“Tháng ba tự tình xuân muộn
Cồn cào nỗi nhớ không tên
Lạc bước lối xưa tìm mộng
Dẫu rằng người cũ đã quên”

Nhưng đây chỉ là một cuộc tìm về với quá khứ của thi nhân. Biết “Dẫu rằng người cũ đã quên” thì những kỷ niệm vẫn lấp đầy trong những khoang tim, trong tâm hồn đa cảm của thi nhân. Cứ mỗi độ tháng ba về là thi nhân lại “Lạc bước lối xưa tìm mộng”

“Tháng ba đắng lòng tiếng cuốc
Tiếc Xuân hay gọi Hè về
Mi cong hoen mờ giọt lệ
Giật mình nửa tỉnh nửa mê”

Bài thơ đã khép lại nhưng tiếng con chim cuốc giữa đôi bờ hư thực ấy cứ dỗi mãi, dỗi mãi làm đắng lòng ta, đắng lòng bao kẻ tha hương .Đắng lòng bao giai nhân khi “Mi cong hoen mờ giọt lệ” .
Cuộc đời là vậy chỉ kỷ niệm là thuộc về vẻ đẹp bất tử vĩnh hằng.
NỖI NHỚ THÁNG BA là bài thơ viết về vẻ đẹp bất tử vĩnh hằng của tuổi thơ ta./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *