logo

NƠI YÊN NGHỈ CỦA MỘT VẦNG TRĂNG SÁNG

Lấm chấm nắng hoe vàng
Dọc đường xanh ngút ngát
Ghềnh Ráng ngôi mộ bạc
Mặn mòi gió thổi qua

Chân trời xa rất xa
Mênh mang chiều biển gọi
Khói sương bay la đà
Tịch mịch người một cõi

An nhiên trời không nói
Lặng lẽ đất lặng im
Chỉ lời cây tiếng lá
Mãi xạc xào trong tim

Đâu trăng nổi trăng chìm
Trăng ngậm ngùi tê tái
Đâu vũng trăng quằn quại
Tẩy gội nỗi đau người

Bao giọt khóc giọt cười
Đã tan vào ngưỡng vọng
Thơ ứa máu trăng tươi
Nằm đây nghe tiếng sóng

Một căn phòng cửa đóng
Đêm Quy Hoà sau lưng
Bao giấc mơ lành lặn
Gọi trăng lên mắt rừng

Dốc Mộng Cầm rưng rưng
Hồn trăng ai cắn vỡ
Nửa vầng xanh huyền sử
Nghiêng bóng non đợi rằm.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Mối đồng cảm của hai thi nhân có số phận khắc
nghiệt đã được Nguyễn Ngọc Hưng gửi gắm qua bài thơ
này. Thể thơ 5 chữ ngắn gọn thanh thoát nhưng ở đây do
cấu trúc ngôn ngữ nên lại có sức lan tỏa vào cõi người.
Một vầng trăng sáng của nền thi ca đất Việt không tắt đi
mà cứ hiện hữu qua thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Những câu
thơ ứa máu như trăng vỡ trăng tan:

“Đâu trăng nổi trăng chìm
Trăng ngậm ngùi tê tái
Đâu vũng trăng quằn quại
Tẩy gội nỗi đau người

Bao giọt khóc giọt cười
Đã tan vào ngưỡng vọng
Thơ ứa máu trăng tươi
Nằm đây nghe tiếng sóng”

Nơi đây:

“An nhiên trời không nói
Lặng lẽ đất lặng im”

Ông trời và cả đất nữa còn nói gì trước mất mát đau
thương này vì đau thương này chính là sản phẩm của tạo
hoá. Chỉ còn lại cỏ cây và con người biết khóc thương
“Chỉ lời cây tiếng lá/ Mãi xạc xào trong tim” trong tim thi
nhân và trái tim cõi người về một nhà thơ tài hoa nhưng
bạc mệnh: HÀN MẠC TỬ

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *