logo

ÔNG HỦI

Đồn rằng
Ông Hủi ngày xưa
Qua đây, trong một đêm mưa… Lìa đời
Mối xông thành áo liệm người
Mang mang nước trắng. Bời bời cỏ xanh
Thế rồi năm tháng trôi nhanh
Mộ ông ai xếp mà thành đống cao
Chiến tranh xẻ đống làm hào
Hòa bình san đống lấp vào hố sâu
Thế rồi chẳng biết từ đâu
Mộ ông lại mọc bên cầu mới xây
Hỡi ông nằm dưới đất này
Buồn đau muôn kiếp đọa đày một thân
Nỗi gì lay động lòng dân
Vượt bao thế cuộc xoay vần… Chẳng tan
Hỏi ai
Một nấm gạch hoang
Vài bông hoa dại nở vàng đơn côi
Ước chi nghe được một lời
Nỗi yêu nào đã theo người đến đây
Còn chăng dưới đống gạch này
Tiếng kêu hẫng cả đất dầy trời cao
Một đời đói khổ lao đao
Mịt mù nào biết lối nào mà ra
Chẳng hay người ở đâu xa
Cháu con biết có còn là những ai
Cái đêm thăm thẳm rộng dài
Khi người lăn xuống bụi gai bên đường
Không tên tuổi. Chẳng quê hương
Một mình quặn một niềm thương một mình
Bốn bề cây cỏ lặng thinh
Trời xanh một sắc oan tình… đó sao ?…

Lòng dân dù ở thời nào
Vẫn như mây nước thấm vào cỏ hoa…
Câu thơ viết buổi thăm nhà
Đọc trong tâm tưởng gọi là viếng Ông…

Điền Trì 8/1988

Trần Nhuận Minh

LỜI BÌNH

Như tôi đã nói “Nhà thơ và hoa cỏ” là văn chiêu hồn của thời hiện đại. Ngoài khóc thương những kiếp người đang sống ông còn khóc thương những kiếp người đã chết. Bằng giọng thơ lục bát nhuần nhuyễn ta lại thấy một nhà thơ giàu nhân ái đang giang rộng vòng tay như muốn ôm trọn những kiếp người.
Tuy nhiên ngoài ý nghĩa nhân văn như ông đã viết:

“Lòng dân dù ở thời nào
Vẫn như mây nước thấm vào cỏ hoa”
Và nghĩa cử cao đẹp của ông:
“Câu thơ viết buổi thăm nhà
Đọc trong tâm tưởng gọi là viếng ông”

Thì đằng sau những ngôi mộ của ông Hủi không chỉ ở quê ông mà nó tồn tại khắp mọi cung đường của đất nước, trên cả những đỉnh đèo mây phủ còn lẩn khuất một điều mà có lẽ ông không muốn đề cập đến vì ông muốn dành riêng vào đây tất cả lòng nhân ái. Bài thơ còn gợi cho tôi một khía cạnh khác mà câu thơ đề tựa của ông ở đầu tập luôn nhắc nhở tôi một khía cạnh không tốt đẹp, đó là lòng ham muốn vô độ của con người. Chính vì thế mộ ông hủi đã bao lần san lấp và cũng chừng ấy lần mọc lên nguyên vẹn. Mỗi người đi đường qua đây đều ném vào đó một hòn đất, một hòn gạch, một nhành lá, một bông hoa và có khi là những nén hương thơm ngát. Rồi cứ lầm rầm khấn khứa: Xin được phù hộ cho tai qua nạn khỏi, cho buôn may bán đắt, cho phúc lộc dồi dào. Chỉ bỏ ra một hòn gạch, một cục đất mà ham muốn của con người lại vô độ. Chẳng hiểu những ông đống, ông hủi ấy có đủ lộc mà ban phát cho ham muốn của cõi người. Cảnh đến đền thờ bà Chúa Kho cũng thêm một minh chứng cho câu thơ “Trái đất quay trong hy vọng khôn cùng”. Bỏ lễ vật ra một đồng, một hào mà đi vay tiền tỷ để làm giàu. Theo tôi những ngôi mộ của ông đống, ông hủi đã được tạo dựng lên từ hai yếu tố đối nghịch – nhân ái và lòng tham vô độ của con người../.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *