logo

PHỐ MÙA HOA DÂU DA

Tháng bảy về… phố trắng một màu hoa
Đường thưa vắng hoa rơi đầy hè phố
Nắng đậu lại những cánh hoa bé nhỏ
Hương thơm nồng ngan ngát thả vào đêm…

Xa mấy mùa mà anh chẳng thể quên
Cùng em bước tóc em vương hoa trắng …
Chiều tháng bảy vẫn rực lên màu nắng
Hoa la đà theo gió cứ bay bay. ..

Xôn xao lòng mà thấy mãi đắm say
Những kỷ niệm vẫn còn nguyên dấu cũ
Những trưa hè mình lang thang góc phố
Hoa rơi rơi… đậu mái tóc em rồi…

Con phố xưa… tôi yêu tiếng em cười …
Dâu da nở vẫn trắng con đường cũ
Con phố nghèo với mặt người lam lũ
Vẫn trong tôi… như tự thuở thiếu thời…!!!

Nguyễn Tuyến

LỜI BÌNH

Thơ Tuyến Nguyễn dù viết về nỗi đợi chờ khắc khoải giữa “Cơn gió chiều/mang nỗi nhớ bơ vơ” hay viết về mùa hoa dâu da nơi “Con phố nghèo với mặt người lam lũ”. Vẫn giữ cho thơ mình một âm hưởng thật nhẹ nhàng êm ái. Thơ anh cứ thế dắt dẫn ta đến với vẻ đẹp của tình yêu dù đó là tình yêu trong trông ngóng đợi chờ. Đến với vẻ đẹp cuộc sống dù có đói nghèo lam lũ vẫn ăm ắp một nỗi nhớ niềm thương không bao giờ phai nhạt.
Suy cho cùng ở một đất nước đã một thời như Chế Lan Viên đã viết “Khi thiếu súng ,khi thì thiếu gạo” và “Đất không nuôi nổi người, người không nuôi nổi đất” thì tình yêu luôn là chia ly dang dở và kiếp người lam lũ nhọc nhằn là một điều không tránh khỏi. Nhưng Tuyến Nguyễn đã rọi soi tất cả dưới một lăng kính của riêng mình: Lăng kính của lòng nhân hậu. Việc anh chọn loài hoa dâu da, một loài hoa có cánh nhỏ li ti với màu trắng muốt. Loài hoa chỉ đẹp khi cùng cận kề bên nhau cả khi trên cành lẫn khi đã tàn phai để gửi gắm thơ mình đã cho ta hiểu Tuyến Nguyễn đã biết khai thác vẻ đẹp của sự thuỷ chung như nhất không chỉ là của loài hoa mà anh muốn gửi gắm vào đó ý nghĩa nhân hoá. Trong đời có nhiều thứ chỉ đẹp khi sắp mất, khi đã tàn phai. Có phải vì đẹp để mất hay biết mình sắp mất nên đẹp. Loài hoa lộc vừng và hoa dâu da của Tuyến Nguyễn là những thứ như thế. Hoa lộc vừng chỉ đẹp khi đã rụng xuống mặt đất khi đó ta nhìn thấy một thảm hoa màu tím đỏ có vẻ đẹp quyến rủ đến mê hồn. Còn hoa dâu da của Tuyến Nguyễn:

“Tháng bảy về… phố trắng một màu hoa
Đường thưa vắng hoa rơi đầy hè phố
Nắng đậu lại những cánh hoa bé nhỏ
Hương thơm nồng ngan ngát thả vào đêm.”

Vâng nó chỉ đẹp trong hoang vắng vì đó là những thảm hoa trắng muốt không bị dập nát dưới gót dày và dưới bánh xe lăn. Và đêm về hoa toả hương ngan ngát làm dịu đi những lam lũ nhọc nhằn của những con người nơi đây. Nhưng không chỉ có thế. Đến đây thì hoa lại quyện hoà điểm tô cho em vẻ đẹp thuần hậu dịu dàng khi bên nhau:

“Xa mấy mùa mà anh chẳng thể quên
Cùng em bước tóc em vương hoa trắng …
Chiều tháng bảy vẫn rực lên màu nắng
Hoa la đà theo gió cứ bay bay”

Khổ thơ thật đẹp. Những chấm hoa trắng nhỏ ly ti vương trên mái tóc em thơm hương sả, hương chanh, hương bồ kết. Chàng trai như mê đi và có lẽ cũng sẽ dại khờ như tất cả những ai đang yêu nhau. Nắng thì cứ rực lên. Hoa thì la đà trong gió như muốn sẽ chia niềm hạnh phúc đang dâng đầy trong trái tim của hai con người giữa phố nghèo nhưng ngập đầy hoa dâu da màu nắng. Những kỷ niệm đẹp như mơ lại ùa ập chảy về trong ký ức thi nhân:

“Xôn xao lòng mà thấy mãi đắm say
Những kỷ niệm vẫn còn nguyên dấu cũ
Những trưa hè mình lang thang góc phố
Hoa rơi rơi… đậu mái tóc em rồi..”.

Khi người ta yêu thì yêu tất cả những gì của thế giới khách quan đang tồn tại. Yêu luôn cả phố nghèo mà ở đó vẫn vẹn nguyên như cái thuở ban đầu:

“Con phố xưa… tôi yêu tiếng em cười…
Dâu da nở vẫn trắng con đường cũ
Con phố nghèo với mặt người lam lũ
Vẫn trong tôi… như tự thuở thiếu thời…!!!”

Thơ Tuyến Nguyễn là như thế đó. Ta thấy anh rất bình tâm và nhân hậu để sàng lọc những vẻ đẹp của cuộc sống của đất trời mà dâng hiến cho EM cho những người thân yêu và cho tất cả chúng ta./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *