logo

PHƠI

Em căng sợi nhớ ra phơi,
Hình như nắng cũng rối bời nhớ mong.
Sợi thương… ừ sẽ đếm, đong…
Nhịp môi chưa đếm, tay đong đã tràn!
Muộn phiền: thước dọc, đo ngang
Hạnh phúc cứ ngỡ ngập tràn mùa Ngâu!
Ân tình phút chốc nghẹn đau…
Cây tình ai chiết, cành đau rã rời!
Chỉ là chút nắng chiều thôi…
Mà sao sợi nhớ tôi phơi ướt mềm !…

Cỏ Hoang

LỜI BÌNH

Cách đây đúng một năm khi lần đầu đọc bài thơ này tôi đã có một dòng comment:”Muốn có mấy lời bình luận nhưng đọc bài thơ sao tôi thấy nghẹn lòng. Nỗi nhớ thương của con người sao lớn lao đến vậy?”. Quả đúng như thế chỉ có 10 dòng thơ thôi mà ngổn ngang tâm trạng. Khi người đàn bà thương nhớ không biết làm gì khi sợi nhớ cứ ướt dột lòng mình, nàng mang cái sợi nhớ thương ra phơi. Có một điều chắc chắn rằng sợi nhớ, sợi thương ấy dài ra vô tận nó nối từ phương anh đến phương em như một ca từ người ta vẫn hát. Nhìn sợi nhớ của nàng đến nỗi:

“Hình như nắng cũng rối bời nhớ mong.”

Nắng được tạo hoá sinh ra là để hong khô những gì ẩm ướt nhưng trước nỗi nhớ thương của nàng nắng còn phải động lòng trắc ẩn. Sợi nhớ thì đã đem ra phơi dưới nắng gió, giữa đất trời, còn:

“Sợi thương… ừ sẽ đếm, đong”

Sao vẫn còn đắn đo đong đếm sợi thương ? Có lẽ vì nàng đã mất đi một chút niềm tin. Nhớ thì vẫn nhớ, nhớ lắm vì mấy ai khi dứt bỏ một cuộc tình lại có thể quên được? Còn tình thương trong tim cũng phần nào phải cân đo đong đếm. Nhưng:

“Nhịp môi chưa đếm, tay đong đã tràn!”

Phải chăng đó là thứ tình cảm không thể cân đong đo đếm được?
Con người ta cũng lạ cứ cân đo đong đếm dọc ngang cho lòng thêm bề bộn, cho lòng thêm khát khao! Cứ tưởng rằng nỗi nhớ niềm thương cứ thế trôi xuôi nhưng ngò đâu có lúc nó lại quay ngang mắc lại làm đau nhói tim ta, đau nhói đời ta. Rồi cứ ngỡ mùa Ngâu đến phận lứa đôi của đời mình may được như vợ chồng Ngưu Lang, Chức Nữ còn được mấy ngày gặp mặt hàn huyên. Nhưng rồi:

“Ân tình phút chốc nghẹn đau”

Sao đời người trong yêu đương chỉ toàn nhớ thương cách trở ? Người thiếu phụ chỉ biết buông vào đây một lời tự thán:

“ Cây tình ai chiết, cành đau rã rời”

Có nghịch cảnh nào hơn thế khi:

“Chỉ là chút nắng chiều thôi…
Mà sao sợi nhớ tôi phơi ướt mềm”

Trong thương nhớ nghẹn lòng, khi tâm hồn dột ướt muốn đem sợi nhớ hong phơi ngờ đâu nắng không làm tròn chức phận mà trước nỗi nhớ thương của nàng nắng lại nước mắt đầm đìa cho ướt thêm sợi nhớ !!!

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *