logo

QUÊN

Vì bỏ quên chiếc lá
Nên mùa thu quay về
Vì quên một giọt nắng
Mặt trời dừng chân đê

Vì quên chùm phượng đỏ
Nền mùa hè lặng im
Vì quên một ngọn gió
Nên mùa đông đi tìm.

Vì quên chồi lộc biếc
Nên mùa xuân ngẩn ngơ
Người quên tình tha thiết
Ta tìm hoài trong thơ.

Người bỏ quên tất cả
Ta lặng lẽ đi tìm
Mùa xuân rồi mùa hạ
Một nỗi niềm trong tim”

Vương Hoài Uyên

LỜI BÌNH

Bài thơ có tứ thơ lạ. Quy luật tuần hoàn của vũ trụ là bất biến. Một năm có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông cứ thế vần xoay đến vô tận. Nhưng với Vương Hoài Uyên thì lại không thế. Chị đưa ra một lời lý giải của riêng mình, dù lời lý giải đó thật phi lí. Nhưng chính thơ bao giờ cũng tiềm ẩn yếu tố phi lí. Những yếu tố phi lí làm cho thơ có sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh. Chị lý giải rằng tất cả những đổi thay được mất trong đời đều do sự quên lãng mà ra. Tôi xin trích toàn bộ bài thơ để ta cùng cảm nhận về những lý giải phi lý của Vương Hoài Uyên.Những gì mà con người ta vô tình hay cố ý bỏ quên là những điều rất nhỏ nhặt nhưng nó có tác động mạnh liệt đến thế giới khách quan . Bài thơ như muốn nhắn gửi với cõi người sống phải biết yêu thương và trân trọng tất cả những điều nhỏ nhặt và nhất là đừng bao giờ vô cảm với những người quanh ta .Sự vô cảm nào cũng mang đến những đau thương mất mát

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *