logo

SẮC MÙA THU CŨ

Lồng lộng trong ta gió của trời
của mùa thu cũ đẫm chơi vơi
của xanh ngà ngọc màu hương cốm
của tím hoàng hôn của gọi mời

Ta bước trở về nghe trong gió
nồng nàn hoa sữa lặng chiều trôi
của đêm tao ngộ lời chưa ngỏ
quán nhỏ đêm nay nhớ một người

Ta tự hỏi lòng có phải không
em- người thu cũ có chờ trông
có thầm đếm lá rơi trong gió
mà nhớ mà thương nặng buốt lòng

Ta níu mùa xưa- níu sắc thu
nhuộm vàng hoa cúc- nắng phiêu du
hỏi mùa ai bán trong thương nhớ
rưng rức hồn ta……gió mịt mù

Nga Vu

LỜI BÌNH

Nga Vu đã từng ngồi khóc thương tiếc nuối mùa thu của đời mình. Nhưng bây giờ khi được trở về Hà Nội và được sống trong vòng tay ấm áp của bạn bè trong trái tim của Nga Vu đã cháy bùng khát vọng “Ta níu mùa xưa–níu sắc thu” và đã gửi gắm vào đây một câu hỏi “Mùa thu Hà Nội níu chân người hay ta muốn níu thu xưa”. Tôi nghĩ là cả hai. Chỉ ở Hà Nội, được sống trong Hà Nội thì những kỷ niệm êm đềm mùa thu xưa – mùa thu của đất trời thời xuân sắc mùa thu của lứa đôi mới ùa ập tràn về. Nhưng Nga Vu không quá ham muốn níu giữ mùa xuân – mùa của tình yêu đằm thắm thiết tha và cũng không níu giữ mùa hạ xưa với nồng nàn đam mê bỏng cháy. Và cũng không níu giữ mùa đông vì không thể sống trong cằn khô giá lạnh. Vâng chỉ níu giữ mùa thu. Mùa mà như nhà Thơ Tế Hanh đã viết:

“Mùa thu đã đi qua còn để lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn theo gió theo mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ”

Mùa của sự vừa đủ thôi. Nga vu khát vọng mùa thu xưa còn mãi trong mùa thu của đời mình. Vì bây giờ trong tâm thức của nhà thơ vẫn chín mọng,vẫn nguyên vẹn một mùa thu. Tôi nghĩ cảm xúc và tứ thơ đã chợt đến và thăng hoa khi Nga Vu cùng ngồi với bạn bè bên bờ Hồ Tây chị mới liên tưởng đến những kỷ niệm của mùa thu xưa khi:

“Lồng lộng trong ta gió của trời
của mùa thu cũ đẫm chơi vơi
của xanh ngà ngọc màu hương cốm
của tím hoàng hôn của gọi mời”

Khi viết về mùa thu Hà nội người ta đều nhớ về hương cốm. Thứ cốm làng Vòng nổi tiếng không chỉ dẻo thơm của nếp cái hoa vàng được tinh luyện từ hương của đất trời mà còn là màu của nó –màu xanh ngà ngoc. Cốm xanh ngà ngọc và thơm lừng ấy lại được gói trong lá sen thu màu xanh thẩm và hai thứ hương của nếp và của sen hòa quyện vào nhau chỉ có thể có ở Hà Nội. Màu tím hoàng hôn trên Hồ Tây cứ gọi mời thiết tha những lứa đôi chìm trong hoàng hôn mà tình tự mà đắm say.

“Ta bước trở về nghe trong gió
nồng nàn hoa sữa lặng chiều trôi
của đêm tao ngộ lời chưa ngỏ
quán nhỏ đêm nay nhớ một người”

Khi màn đêm đã buông xuống nhà thơ lại trở về thẫn thờ đếm bước trên những con đường nồng nàn hương hoa sữa – lại là thứ hoa rất đặc trưng trong các tác phẩm văn học viết về Hà Nội. Rồi kỷ niệm về mối tình đầu lại bừng thức trong trái tim đã đi quá nửa đời người mà sao cứ thổn thức một nỗi nhớ thương ai đó tuy chưa hề trao nhau một lời vào cái đêm tao ngộ định mệnh ấy – gặp nhau rồi chia xa. Không dự định nhưng không hiểu sao bàn chân lại đưa Nga Vu trở lại quán nhỏ ngày xưa đã phủ mờ gió bụi thời gian Để nhớ duy nhất một người – người đi không trở lại:

“Ta tự hỏi lòng có phải không
em- người thu cũ có chờ trông
có thầm đếm lá rơi trong gió
mà nhớ mà thương nặng buốt lòng”

Đến đây thì nhà thơ hoàn toàn vô thức cất tiếng hỏi lòng mình và hỏi em. Câu thơ như có hai ngả rẽ một ngả cho riêng lòng, ngả cho mùa thu hôm nay rằng “Người thu cũ có chờ trông” Mùa thu đã trở thành chứng nhân cho một mối tình và từ đó đến nay người ấy đã gắn chặt với kỷ niệm mùa thu xưa có còn chờ trông. Có ai đó đang:

“Có thầm đếm lá rơi trong gió
mà nhớ mà tương nặng buốt lòng”.

Sao có thể cósự thẩn thờ đến như thế sao có thể có cuộc chờ trông, thương nhớ xuyên suốt thời gian như thế? Có thể lắm chứ !vì chính nhà thơ của chúng ta trở về Hà Nội lần này không chỉ với bạn bè mà còn là với những con đường nồng nàn hoa sữa, với Hồ Tây phủ tím hoàng hôn, với quán nhỏ đã ấp ủ tình yêu của chúng ta khi những sợi heo may se lạnh đã về.

“Ta níu mùa xưa- níu sắc thu
nhuộm vàng hoa cúc- nắng phiêu du
hỏi mùa ai bán trong thương nhớ
rưng rức hồn ta……gió mịt mù”

Tất cả đều đã bị thời gian xóa nhòa ngoài thực tại nó chỉ lưu giữ trong tâm hồn nhà thơ và nhà thơ đã khát vọng

“Ta níu mùa xưa- níu sắc thu”

Nhưng khát vọng chỉ là khát vọng. Níu mùa thu để nhuộm một màu vàng thương nhớ chia ly lên những nhành hoa cúc và cả lên sắc nắng phiêu du đâu đó trong một buổi chiều hoàng hôn đã phủ tím mặt hồ. Mùa thu xưa phải chăng người ấy đã bán rồi. Bán thật rồi để lấy tiền mua những mùa thu cho những cuộc tình xa lạ. Những cuộc tình không phải của EM. Giờ đây Nga Vu chỉ còn lại duy nhất:

“RƯNG RỨC HỒN TA …. GIÓ MỊT MÙ”

Bài thơ khép lại rồi mà tôi vẫn thấy có một người thiếu phụ đang đi trên con đường quạnh vắng và đang vô thức:

“Có thầm đếm lá rơi trong gió”

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *