logo

SÔNG VỆ NHỚ THƯƠNG

Đâu chỉ là đôi chấm nhỏ nhớ thương
Mà tất cả vui buồn tôi ở đó
Một cánh bướm hoa một con chuồn cỏ
Cũng rưng rưng gợi muôn nỗi khóc cười.

Đâu chỉ là nơi hạt bụi hoá người
Mà tất cả cuộc đời tôi ở đó
Đèn hạt đỗ chập chờn trang sách nhỏ
Đã vỡ lòng bao nghĩa lý lớn lao.

Đâu phải không dưng đất thấp trời cao
Mà mưa nắng vơi đầy con nước chảy
Ôi sông Vệ, dù lặn sâu tận đáy
Con bống nâu vẫn mơ đớp trăng vàng.

Đồng xanh mênh mang dâu biếc ngút ngàn
Mỹ Hưng đấy – nơi chôn rau mình đấy
Hỏi có nơi nào gió thơm đến vậy
Hoa nối hoa mùa quả chín nối mùa.

Lúc bay lên phiêu phưởng tiếng chuông chùa
Khi vời vợi giọng đò đưa đêm vắng
Nào ai biết sau luỹ tre bình lặng
Bao cánh chim vườn vẫy mộng tha phương.

Ngoại hoá mây rồi mẹ cũng hoá sương
Xa biền biệt em hoá gì chẳng rõ
Ngơ ngác về soi – bụi đen bụi đỏ
May dòng quê chưa quên mất mặt mình.

Đâu chỉ là nơi cất giữ nghĩa tình
Văn vắt nước trong lọc niềm dâu bể
Xơ xác ngày va bão giông trần thế
Đêm dịu dàng trăng sông Vệ tái sinh.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Khi gửi tập bản thảo đầu tiên cho tôi, Nguyễn Ngọc
Hưng đã lấy tên bài thơ này đặt tên cho tập thơ của anh.
Không hiểu sao tôi vẫn thiên hướng về cái tên đó chứ
không phải là “Bài ca con dế lửa”. Bài thơ chứa đựng
nhiều sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh. Sức nặng đó
trải dài, trải mãi theo suốt hành trình của thơ Nguyễn
Ngọc Hưng như dòng sông Vệ nhớ thương đã chảy, đang
chảy và còn chảy mãi qua tâm hồn thi nhân mang phù sa
mỡ màu bồi đắp cho thế giới văn học của anh. Tôi vẫn
nghĩ ngọn nguồn sáng tạo thi ca của Nguyễn Ngọc Hưng
đều được bắt nguồn từ dòng sông yêu thương của quê
hương này.
Sông Vệ nhớ thương là dòng sông của kỷ niệm, của
ký ức, bài thơ đẹp mà đọc nó sao tôi thấy chạnh lòng.
Sông Vệ ngày nay có còn những gì như thơ anh đã viết.
Tuy vậy ta vẫn tin, tin rằng có một sông Vệ nhớ thương đã
nuôi Nguyễn Ngọc Hưng khôn lớn, đã bồi đắp cho cánh
đồng thi ca của anh thêm màu mỡ, vẫn tồn tại trong thơ và
tồn tại trong đời.

“Đâu chỉ là đôi chấm nhỏ nhớ thương
Mà tất cả vui buồn tôi ở đó
Một cánh bướm hoa một con chuồn cỏ
Cũng rưng rưng gợi muôn nỗi khóc cười”

Tại sao một cánh bướm, một con chuồn cũng có thể
gợi lên trong ta những nỗi buồn, những nỗi khóc cười, yêu
thương và hờn tủi. Chính những cánh bướm mỏng manh,
những con chuồn nhỏ bé nhiều lúc lại nuôi dưỡng tâm hồn
và làm dịu mát tâm hồn ta.
Rồi Nguyễn Ngọc Hưng lại khẳng định:

“Đâu chỉ là nơi hạt bụi hóa người
Mà tất cả cuộc đời tôi ở đó
Đèn hạt đỗ chập chờn trang sách nhỏ
Đã vỡ lòng bao nghĩa lý lớn lao”.

Chính vì thế mà trên thế gian này thật hiếm có dòng sông
nào như “Sông Vệ nhớ thương” của Nguyễn Ngọc Hưng:

“Hỏi có nơi nào gió thơm đến vậy
Hoa nối hoa mùa quả chín nối mùa”

Và cũng thật mông lung huyền ảo:

“Lúc bay lên phiêu phưởng tiếng chuông chùa
Khi vời vợi giọng đò đưa đêm vắng”

Chính khổ thơ này đã giải tỏa nỗi trằn trọc tiếc nuối
trong tôi:

“Đâu chỉ là nơi cất giữ nghĩa tình
Văn vắt nước trong lọc niềm dâu bể
Xơ xác ngày va bão giông trần thế
Đêm dịu dàng trăng sông Vệ tái sin

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *