logo

TA CÓ CÒN YÊU

Ngày mà có một chàng trai khác bước đến bên em
Dịu dàng sẻ chia không một lời nặng nhọc
Vuốt ve em bao nhiêu đêm trằn trọc
Anh có buồn không?

Ngày mà ta, thôi còn phải ngóng trông
Những điều viễn vông mà quên đi mỗi ngày mỗi giờ trôi qua đều rất cần chia sẻ.
Những điều bình thường thôi nhưng nếu biết thương nhau thì có lẽ
Đã rất vuông tròn.

Ta cấu xé niềm tin của nhau đến mỏi mòn
Nhưng là để tin vào điều gì anh nhỉ?
Tin rằng em và anh vì nhau mà trở nên hoàn mỹ
Ta có còn là ta?

Hạnh phúc đôi khi thật gần chứ chẳng ở đâu xa
Cứ với tay ra thì chắc rằng nắm được
Cứ ngóng đợi điều gì lớn lao rồi thở dài bắt trượt
Hạnh phúc xa xôi…

Hà cớ gì bắt nhau phải trở thành thế này thế kia trên đoạn đường phiêu bạt.
Ta đã yêu nhau môi chạm vào môi
Khi anh là anh em chẳng là ai khác
Lúc không còn là mình liệu ta có còn yêu

Thảo Ngọc

LỜI BÌNH

Mở đầu bài thơ là một câu hỏi:

“Ngày mà có một chàng trai khác bước đến bên em
Dịu dàng sẻ chia không một lời nặng nhọc
Vuốt ve em bao nhiêu đêm trằn trọc
Anh có buồn không?”

Mới đọc mấy dòng này tôi cứ ngỡ ngàng vì sao một cô gái lại có thể đưa ra một câu hỏi đầy thách thức nếu không muốn nói là khiêu khích đối với người yêu đầu đời của mình. Nhưng rồi trong tôi lại dâng đầy một nỗi hoài nghi. Thách thức đấy nhưng sao những câu thơ ấy cứ trầm ẩn bao nỗi xót xa tủi hờn. Dù đã đặt ra câu hỏi như thế nhưng rồi cô gái ấy như đang òa khóc và tự viễn dẫn đến bao điều được mất đã cùng nhau chia sẻ.
Bài thơ với thứ ngôn ngữ rất chân thành rất đời thường nó như một lời thủ thỉ. Nhưng là lời thủ thỉ nhuốm màu chia xa. Người con gái không thể đối thoại với người yêu cũ mà chỉ là một cuộc tự thoại-Một cuộc tự thoại mà mỗi lời tự thoại như đang đẫm đầy nước mắt:

“Ngày mà ta, thôi còn phải ngóng trông
Những điều viễn vông mà quên đi mỗi ngày mỗi giờ trôi qua đều rất cần chia sẻ.
Những điều bình thường thôi nhưng nếu biết thương nhau thì có lẽ
Đã rất vuông tròn.”

Ngày mà ta thôi còn phải ngóng trông đó là ngày nào liệu rằng ngày đó có đến được không ?Nếu có thể thôi ngóng trông được chắc đời sẽ nhẹ nhõm đi biết bao nhiêu. Vẫn còn mãi những điều mà lứa đôi dù đã chia xa vẫn muốn sẻ chia và vẫn để lại dư vị tiếc nuối xót xa. Vâng nếu biết thương nhau. Vẫn chỉ là “Nếu” thôi và chữ nếu ấy cứ day dứt cứ cứa vào tim cô gái và cũng xa xót lắm lòng ta. Rôi lại hai từ “Có lẽ”. Vâng cũng chỉ là có lẽ thôi cứ mơ hồ đoán định chứ không bao giờ khẳng định. Chính vì thế mà đôi lứa phải chia xa Nhưng chưa hết. Sự hoài nghi cứ tăng dần lên để rồi sẽ dẫn đến một kết cục chia xa là điều không tránh khỏi:

“Ta cấu xé niềm tin của nhau đến mỏi mòn
Nhưng là để tin vào điều gì anh nhỉ?
Tin rằng em và anh vì nhau mà trở nên hoàn mỹ
Ta có còn là ta”

“Ta cấu xé niềm tin của nhau đến mỏi mòn” Câu thơ được chắt ra từ một con tim đã hoàn toàn vô vọng. Thực ra ở đây không có một sự cấu xé nào cả. Mà chỉ là họ cứ huyễn hoặc nhau về một tình yêu hay một điều gì đó nhưng họ đã không thể mang đến cho nhau và niềm tin cứ vơi dần theo tháng năm như chính ta tự cấu xé niềm tin của chính mình, niềm tin vào nhau. Và nếu như họ vì nhau mà trở nên hoàn mỹ thì cũng chính là một sự huyễn hoặc. Nếu vậy ta không còn là ta. Vì nếu là ta của những ngày đầu khi môi ta mới chạm vào nhau thì đã không chia xa vì ta không còn là ta nữa nên:

“Hạnh phúc đôi khi thật gần chứ chẳng ở đâu xa
Cứ với tay ra thì chắc rằng nắm được
Cứ ngóng đợi điều gì lớn lao rồi thở dài bắt trượt
Hạnh phúc xa xôi”

Cứ như thế họ cứ đuổi bắt niềm tin đuổi bắt hạnh phúc vì họ đã tự vẽ cho mình tấm bánh hạnh phúc khi tình yêu cứ từng ngày rãn vỡ. Khi đã hiểu ra hạnh phúc đối với họ đã quá xa xôi thì chỉ còn lại một nỗi nghi ngờ một niềm tiếc nuối những kỷ niệm của mối tình đầu:

“Hà cớ gì bắt nhau phải trở thành thế này thế kia trên đoạn đường phiêu bạt.
Ta đã yêu nhau môi chạm vào môi
Khi anh là anh em chẳng là ai khác
Lúc không còn là mình liệu ta có còn yêu?”

Tại sao ta không yêu nhau bằng trái tim mình mà cứ phải có sự can thiệp của lý trí. Sự can thiệp ấy chỉ làm mất đi hoặc làm xơ cứng những gì của hai con tim đã từng tạo dựng. Một câu hỏi nghi hoặc được đặt ra “Lúc không còn là mình nữa ta có còn yêu”. Điều đó phải nhờ đến lời mách bảo của hai con tim. Tôi tin dù họ đã chia xa và giữa họ đã có những rãn vỡ đớn đau thì nếu dược làm lại từ đầu họ lại yêu nhau.
Vì có thể khẳng định rằng MỐI TÌNH ĐẦU BAO GIỜ CŨNG THUỘC VỀ SỰ BẤT TỬ ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *