logo

THÁNG TÁM ƠI

Đã qua rồi một tháng bảy mùa ngâu.
Buổi chia tay đất trời như chuyển dạ.
Chút heo may nghe lòng chênh chao quá.
Hương mùa thu cũng vội vã theo về.

Đã qua rồi những năm tháng đam mê.
Những khát khao những ngọt ngào dâng hiến.
Tháng tám ơi …mùa thu say đang đến.
Xin cầm lòng với biêng biếc mùa xanh.

Em đâu còn như trước phải không anh.
Mới chớm thu chiều đã vàng nhạt nắng.
Sợi khói sương lơ thơ làn mây trắng.
Trái tim giờ ngân rung nhịp mong manh.

Tháng tám rồi thời gian lướt qua nhanh.
Sao anh cứ dửng dưng như xa lạ.
Em đang níu chiều tà thêm chút nữa..
Sợ lỡ mùa… nghe dấu những tàn phai..

Hao Tran

LỜI BÌNH

Cảm thức về thời gian trong tâm hồn các nhà thơ bao giờ cũng tiềm ẩn những yếu tố hư ảo và phi lý. Chính những yếu tố hư ảo ấy đã làm cho thơ có sức nặng tâm trạng sức nặng ám ảnh. THÁNG TÁM ƠI của Hao Tran là một bài thơ như thế

“Đã qua rồi một tháng bảy mùa ngâu.
Buổi chia tay đất trời như chuyển dạ.
Chút heo may nghe lòng chênh chao quá.
Hương mùa thu cũng vội vã theo về.”

Sự chia tay của đất trời của tạo hóa là một quy luật nhưng với Hao Tran thì không như thế chị cảm thấy có điều gì quá lớn lao quá hệ trọng. Chỉ là từ một tháng bảy với mưa ngâu sùi sụt vừa sum họp đấy và lại đã chia ly đấy để bước vào tháng tám của heo may se lạnh cả cõi lòng. Nhưng cái chênh chao của đất trời và của lòng chị không hoàn toàn ở chỗ đó mà cái chính là nỗi lo sợ về cái khắc nghiệt của thời gian vùn vụt trôi đi khi “Hương mùa thu cũng vội vã theo về” Hương mùa thu bao giờ cũng dịu dàng và đầy sức quyến rũ và biết bao thi sỹ đã gửi gắm lòng mình cho mùa thu. Cứ mỗi độ thu về bao nhiêu bài thơ về mùa thu ra đời và cũng thật lạ mùa thu đẹp thế dịu dàng thế mà sao cứ để cho lòng tiếc nuối. Phải chăng sự ám ảnh về thời gian về tuổi tác–Cái tuổi đã bước sang chiều, sang thu. Hao Trân đã đặt vào đây một từ “Cũng” cũng theo về có cái gì đó như thầm oán trách sao hương mùa thu không chùng chình thêm chút nữa mà cũng theo tháng tám cùng về để cho ta mất đi một quãng thời gian nữa của một đời người. Đó chính là một câu thơ chứa đựng tâm trạng lo lắng sợ hãi của những người khi đã ở tuổi xế chiều. Thời gian thì vẫn vậy nhưng với họ thời gian như trôi nhanh hơn mọi lần. Rồi những băn khoăn trăn trở cứ tiếp nối nhau ùa ập tràn về

“Đã qua rồi những năm tháng đam mê.
Những khát khao những ngọt ngào dâng hiến.
Tháng tám ơi …mùa thu say đang đến.
Xin cầm lòng với biêng biếc mùa xanh.”

Hao Tran đã cảm nhận được giờ mọi đam mê cứ theo năm tháng mà mất đi Không còn“Những khát khao những ngọt ngào dâng hiến” Chắc đây chỉ là một sự lo lắng xa xôi bởi người đã viết ra câu thơ đó theo tôi chẳng bao giờ hết đam mê hết khao khát hết dâng hiến và khát khao nhận về sự dâng hiến. Không gì có thể mất đi trong những tâm hồn khát vọng yêu đương bỏng cháy như Hao Tran. Cảm giác về sự ra đi vội vã của thời gian càng nặng nề bao nhiêu thì để bù đắp người
ta càng khát khao dâng hiến bấy nhiêu

“ Em đâu còn như trước phải không anh.
Mới chớm thu chiều đã vàng nhạt nắng.
Sợi khói sương lơ thơ làn mây trắng.
Trái tim giờ ngân rung nhịp mong manh.”

Ta chưa khẳng định chị đang nói với anh về sự tàn phai hay đang nói với chính lòng mình về cảm giác tàn phai, cảm giác tất cả đang trôi đi. Nói với ai thì vẫn là sự tiếc nuối vì em không còn như trước nữa trong câu hỏi ấy còn ẩn chứa một nỗi lo lắng rồi anh sẽ không còn yêu em nữa. Khi mỗi độ thu về rồi thu đi em cứ thế phai tàn theo những mùa thu không bao giò biết dừng lại “Mới chớm thu chiều đã vàng nhạt nắng” nỗi lo lắng cứ chồng chất lên nhau như muốn làm cho mắt em ứa lệ cho trái tim em cứ thổn thức cứ mong manh rung những nhịp buồn tiếc nuối

“ Tháng tám rồi thời gian lướt qua nhanh.
Sao anh cứ dửng dưng như xa lạ.
Em đang níu chiều tà thêm chút nữa..
Sợ lỡ mùa… nghe dấu những tàn phai”

Đến đây thì cao trào của cảm xúc đã được đẩy lên đến tận cùng và EM đã hốt hoảng thực sự. Thấy thời gian cứ vùn vụt qua mau.”Tháng tám rồi thời gian lướt qua nhanh” Vâng lướt chứ không phải là trôi. Tháng tám này rồi tháng tám nữa… cứ lướt trôi mà sao anh không cảm nhận được điều đó đã làm em lo lắng mà anh cứ như người xa lạ. Có thật thế chăng đam mê khát vọng trong anh cũng đã không còn khi mỗi tháng tám về rồi tháng tám lướt qua mau. Và rồi Hao Tran đã hoàn toan vô thức thực hiện một động tác vừa phi lí vừa hư ảo “Em đang níu chiều tà thêm chút nữa” Khát vọng níu giữ thời gian dừng lại bao giờ cũng là khát vọng bi thương vì không bao giờ người ta có thể biến nó thành hiện thực
Sự vô vọng đã được đẩy đến tận cùng chỉ bằng vào câu thơ ấy và đó cũng là câu thơ làm ứa máu tim tôi về sự bất lực của con người trước sức tàn phá của thời gian.
Đó chính là những thông điệp mà Hao Trân muốn gửi gắm qua bài thơ như một tiếng gọi xé lòng:THÁNG TÁM ƠI;

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *