logo

THƠ CỎ HOANG

Đã có bao nhiêu thi nhân viết về cỏ để gửi gắm sự sinh tồn trong thế giới thi ca của mình. Bởi vì cỏ tượng trưng cho sự trường tồn bất diệt. Trong số đó có nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã viết:

” Liềm lia sớm hái phạt chiều
Đứt đầu lại mọc chẳng kêu chút nào
Nhận mình thấp để người cao
Ngàn năm lặng lẽ dâng trào sóng xanh”

Phải chăng bí danh Cỏ Hoang trên facebook cũng muốn gửi gắm khát vọng sinh tồn, khát vọng dâng hiến của mình như nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Có lễ là như thế; Sau khi nhận lời kết bạn với Cỏ Hoang, tôi đã có cuộc trò chuyện trong đêm Noel. Cuộc trò chuyện đó tôi đã mạo muội đưa lên facebook để chia sẻ với mọi người. Thật hạnh phúc khi cuộc trò chuyện giữa hai con người xa lạ ở hai đầu đất nước trên cõi ảo lại nhận được sự sẻ chia của rất nhiều bạn bè. Đó chính là sự kì diệu của facebook

Sau khi trò chuyện dù đêm đã khuya nhưng tôi vẫn không ngủ được. Tôi ngồi lần ngược dòng thời gian của Cỏ Hoang để đọc những vần thơ của chị. đọc một mạch cho đến tận cùng. Thơ Cỏ Hoang chưa thể gọi là mông mênh nhưng cũng đã rộng dài để ta sẻ chia và suy ngẫm.

Thơ Cỏ Hoang vừa hư ảo bơ vơ. Vừa đắm say nhưng cũng nhiều ly biệt chia xa. Thỉnh thoảng ta bắt gặp một tiếng thở dài, nhiều khi là một tiếng nấc nghẹn lòng. Có khi vì quá cô đơn Cỏ Hoang đã phải:

” Em dấu mùa đông vào chăn ấm
Bằng môi hôn, bằng trái cấm ngọt ngào”

Vì không có anh em không được ủ ầm em thấy lòng mình giá băng như đang tự kéo cả mùa đông gió rét lạnh lùng vào trong tấm chăn và thật vô lý khi Cỏ Hoang lại rối rít dâng hiến. Đọc những câu thơ như thế ai không trào nước mắt. Bởi đó chính là khát vọng bi thương của Cỏ Hoang.

Đọc thơ Cỏ Hoang tự nhiên tôi nhớ đến mấy câu kết trong bài Hoa sữa của Lương Ngọc An trong tuyển tập Thơ 10 năm đầu thế kỷ XXI. Tôi xin mạn phép nhà thơ Lương Ngọc An thay chữ ” Hoa ” bằng chữ “Cỏ “chép tặng Cỏ Hoang:

” Khi thơm thảo cỏ tận cùng thơm thảo
Khi phù du cỏ dứt áo phù du
Trên vai tôi là những nửa mùa thu”

Tôi ngỏ ý muốn viết một đôi điều gì đó về thơ Cỏ hoang thì nhận được bài thơ của Cỏ Hoang

” Đã khuya rồi đấy
Ới gã khờ
Ngủ thôi kẻo lại vướng nhành thơ
Sao còn thả gót sen tìm mộng
Trăng ngó nghiêng cười gã “khó ưa”
Gió biết đêm nay gã thẫn thờ
Võng khuya mây ghép một vần thơ
Nhịp tim khúc khích
Chừng như lạ
Lấp ló bình minh
Gã còn chờ”

Các bạn thấy không vì trót dại yêu thơ ngườ ta mà khổ sở thế đấy. Nào gã khờ, gã bơ vơ hay Gã còn chờ. Tôi đâu dám chờ ai đợi ai. Vì như Vương Hoài Uyên đã viết:

:”Tôi bây giờ chỉ còn thời để chết
Thời để yêu đã xa quá lâu rồi”

Vẫn biết con đường để đến với thơ nói chung và con đường đến với thơ Cỏ Hoang nói riêng là gập ghềnh gian khổ và nhiều bất trắc bởi lẽ thơ Cỏ Hoang không bài nào có tên như các tác giả khác. Bài thơ có tên bao giờ cũng hé lộ cho người đọc một phần tứ của bài thơ. Thơ Cỏ Hoang là loại thơ ứng tác, một hiện tượng xuất khẩu thành thơ. Hình như Cỏ Hoang có một năng lực thi ca thiên phú. Đọc thơ Cỏ Hoang ta phải nghiền ngẫm tứ thơ được dấu kín trong từng con chữ. Tôi xin được đi dọc hành trình thơ trên fb của Cỏ Hoang để có đôi điều cảm nhận.
Cỏ Hoang có một định nghĩa về tình yêu rất mới và độc đáo bằng một so sánh rất thực tế. Tôi coi nó gần như là một chân lí:

“Tình yêu giống như là chiếc răng
Khi mọc nó làm ta đau
Khi giữ gìn ta phải chịu đau
Khi rụng nó cũng đau
Nhưng trên đời không ai không muốn có răng”

Vâng người ta cần có răng để ăn cũng như cần tình yêu để tồn tại. Nó không đơn thuần là ân ái mà chính sự ân ái là để nhân loại sinh tồn. Nhưng tình yêu lại không chỉ mang đến cho người ta hạnh phúc mà còn là khổ đau. Biết vậy mà ta cứ chấp nhận.
Cỏ Hoang thường sử dung quy luật của tự nhiên để sáng tạọ ra những bài thơ tình nhiều sức nặng tâm trạng sức nặng ám ảnh:

“Cho em về mưa đan ướt lòng nhau
Vòng tay ấm chừng như nghe rét mướt
Thu đã về mà mưa sao chả ngớt
Đông buồn tênh để giá buốt vai gầy”

Sự chênh chao của tình yêu giống như sự chênh chao giao mùa. Mùa thu mới về mà mùa đông đã giá buốt vai gầy. Cho em về đây có nghĩa thôi đừng bịn rịn nữa làm gì “Đã quyết rằng không xum họp nữa / Bận lòng chi lắm lúc chia phôi”. Vâng đây là sự cầu xin buông tha. Chính vì thế dù anh đang ôm em, em vẫn cảm thấy rét mướt lạnh lùng và cũng chính vì thế mà mùa đông giá buốt chẳng có ai che chở ủ ấm.
Cảm giác lúc nào cũng giá lạnh cô đơn chờ đợi lại cứ vò xé Cỏ Hoang:

“Đông cựa mình .. đến xuân chưa?”

Cái cảm giác lo lắng sợ sệt về thời gian luôn thường trực trong thơ, nói đúng hơn là trong tiềm thức Cỏ Hoang. Đông vừa cựa mình đã hỏi xuân đã đến chưa. Đây không phải là phút giao mùa của ước mơ mà là của sự đợi trông nhưng cũng thật hờ hững:

“Em tô má thắm cho vừa nhớ nhung”

Tô má thắm cho nhớ nhung chứ không phải cho anh. Rồi như trong vô thức Cỏ Hoang lại:

“Xâu thêm sợi nhớ vừa chùng
Sáng nay đông vắng ấm lòng anh chưa”

Tôi cứ có cảm giác như Cỏ Hoang đang nói với một người xa lạ. Tất cả những việc làm này không phải vì tình yêu mà vì nghĩa vụ. Tại sao vậy, có đọc hết thơ Cỏ Hoang ta mới thực sự thấu hiểu:

“Em gom mùa ấy còn buông
Gió còn lạnh thổi chút hương về người
Chùm thương nhớ gửi mây trời
Nhánh thiên thu để trăng tôi lỡ làng”

Sống mà không có chỗ để gửi nhớ gửi thương mà phải gửi cho mây trời thì đời người mới bất hạnh làm sao. Hay ở đây Cỏ Hoang muốn nhờ mây trời gửi đến cho anh. Không phải vì vầng trăng của tôi đã lỡ làng.
Có khi nhìn cây cỏ thiên nhiên Cỏ Hoang liên tưởng đến tình yêu và nỗi cô đơn của đời mình:

“Cánh hoa vàng từng đốt cháy lòng em
Nay lả tả theo gió chiều rơi nhẹ
Nửa chiều nắng cũng rơi dần rất khẽ
Khẽ khàng
Anh
Cũng rời xa em”

Câu thơ cứ đứt đoạn vụn ra như tiếng nấc. Chẳng còn gì nữa tất cả những gì thuộc về kỷ niệm đều đã rụng rơi. Con người ta sống không có kỷ niệm sẽ sống bằng gì. Hiện tại ư? chỉ là khoảnh khắc. Tương lai là cái chưa có là cái bất định.
Cỏ hoang có nhiều bài thơ thi ảnh rất đẹp nhưng là vẻ đẹp hư ảo phi lí:

“Tháng chạp nghiêng
Giọt nắng rớt đi đâu
Em đã dấu mùa đông vào chăn ấm
Bằng môi hôn bằng ngọt ngào trái cấm
Xuân về chưa sao đã thấp thoáng đông”

Cảm thức về thời gian trong thơ Cỏ Hoang bao giờ cũng nặng nề và luôn chìm trong vô thức:

“Em vén rèm kỷ niệm tuổi thanh xuân”

Tưởng để nhìn những điều tốt đẹp .Ngờ đâu:

“Nghe tiếng cười mình thả rơi trên lá”

Tiếng cười không đậu lại trên môi mà rơi xuống trên chiếc lá của mùa đông rơi rụng thì đó là tiếng cười vô cảm. Còn gió thì lãng du với cái giao mùa dĩ vãng. Rồi Cỏ Hoang buông ra một câu hỏi không hiểu cho ai? cho anh? cho chính mình hay gửi vào cuộc đời đầy mưa gió bão bùng. Hình như Cỏ Hoang không nhận chân nổi chính mình:

“Ngoài sáu mươi đã chín hay vẫn xanh
Như tình yêu em vẫn để dành anh”

Dành cái mà mình không thể biết nó đang còn hay nó đã mất.
Thơ Cỏ Hoang còn chất đầy. Nêm chặt trên dòng thời gian. Nhưng đã đến lúc tôi phải dừng lại nhường những cảm nhận những bình luận cho rất nhiều bạn thơ của Cỏ Hoang.
Mấy lời sẻ chia nông cạn mong được Cỏ Hoang và bạn đọc cảm thông lượng thứ vì như chính Cỏ Hoang đã coi tôi là gã khờ, gã bơ vơ đã rớt xuống cõi nhân gian buồn này. Vì thế những cảm nhận của tôi chỉ là một sự sẻ chia mà chưa chắc đã nhận được sự đồng vọng sẻ chia’

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *