logo

THƠ ĐẶNG PHI KHANH

Thơ Đặng Phi Khanh rât kiệm chữ kiệm lời, anh thường viết theo thể thơ bốn câu mà người ta thường gọi là thơ tứ tuyệt. Tứ tuyệt lục bát hoặc tứ tuyệt thất ngôn. Một thể thơ đòi hỏi người viết phải kỳ khu nghiêm cẩn, phải biết dồn nén cảm xúc và chắt lọc ngôn ngữ may ra mới mang đến cho người đọc một thông điệp về cuộc sống. Thơ anh cứ thế lặng thầm lan tỏa trong tôi bồi đắp thêm cho tôi tình yêu con người, tình yêu quê hương xứ sở.
Đã là người biết làm thơ, ai cũng có ít nhất một bài thơ viết về mẹ. Bằng chất liệu ngôn ngữ và cảm xúc của mình mỗi nhà thơ đều đã tạc nên pho tượng đài về người mẹ trong thế giới thi ca. Cứ đến NGÀY CỦA MẸ là những bài thơ viết về mẹ lại lấp đầy trên facebook. Đặng Phi Khanh cũng vậy anh cũng viết về người mẹ kính yêu của mình nhưng không dài dòng mà chỉ bằng 4 câu thơ anh đã xây dựng hình tượng người mẹ mà tất cả chúng ta khi rọi soi vào ta đều thấy được bóng dáng mẹ kính yêu của mình trong đó

Nắng nung, trời đổ mưa rào
Tóc sương thấp thoáng lẫn vào màu rơm
Rồi như cổ tích hạt cơm
Mẹ làm dáng lúa lặng thơm cho đời…

( Mùa Về )

Trong nắng nung, trong mưa gió bão bùng mẹ già ta không phút giây nào ngơi nghỉ. Hình tượng mái tóc pha sương của mẹ lẫn vào với rơm vàng cứa xót tim ta đến rớm máu. Sao ta không thể đưa vai ra gánh đỡ cuộc đời của mẹ. Phải chăng ta bất lực? Theo tôi là không dù ta đã lớn khôn và cả khi ta đã sống đủ đầy thì đối với mẹ, mẹ vẫn thấy không bao giờ đủ. Khi ta còn mẹ ta vẫn cứ là những đứa con bé bỏng của mẹ. Mẹ vẫn phải lo toan ôm ấp che chở. Bởi vì như nhà thơ đã viết:

“Rồi như cổ tích hạt cơm
Mẹ làm dáng lúa lặng thơm cho đời…”

( Mùa Về )

Mẹ không còn là của riêng ta. Mẹ là của tất cả cõi người!
Không chỉ khắc họa hình tượng về người mẹ mà Đặng Phi Khanh còn biết trải rộng tấm lòng nhân hậu của thơ mình để cảm thông và chia sẻ với những con người luôn phải hy sinh những thời khắc thiêng liêng nhất đối với một đời người: Thời khắc giao thừa. Thời khắc giao thoa của hai năm cũ mới hai mùa đông xuân. Thời khắc mà con người đáng ra phải được đứng trước ban thờ tiên tổ để cầu xin phước lộc cho một năm mới. Thế nhưng có những người lao công đã biết hy sinh thời khắc thiêng liêng đó để làm sạch làm đẹp cho đời. Bài thơ không chỉ là sự sẻ chia mà còn thức tỉnh sự biết ơn và cả sự tin yêu vào cuộc đời:

Mẹ chưa về con cứ buồn thiu
Hương ấm tỏa bàn thờ Tổ quốc
Người lao công trên đường quen thuộc
Phút giao thừa tiếng chổi nối dài thêm!

( Tiếng chổi )

Theo văn cảnh của bài thơ tôi còn nghĩ thêm một điều này nữa-điều đã và đang làm con tim tôi rớm máu. Đây là một gia đình cảnh mẹ góa con côi. Phải chăng người lao công ở đây là người vợ của một liệt sỹ và đứa con đang đợi là đứa con của một liệt sỹ ???

“PHÚT GIAO THỪA TIẾNG CHỔI NỐI DÀI THÊM”

Bài thơ đã khép lại rồi nhưng bóng dáng chị lao công cứ ám ảnh trong ta và tiếng chổi đêm giao thừa ấy cứ ràn rạt, ràn rạt cứ khua mãi trong tâm khảm trong trí não ta.
Dù cuộc đời này vẫn trầm ẩn đâu đó những thân phận khổ đau nghiệt ngã thì thơ Đặng Phi Khanh vẫn viết về sự thủy chung ấm nặng tình người xứ Nghệ. Bài thơ Quê mình là một bài thơ như thế. Bài thơ nhẹ nhàng thanh thản quá. Nó đưa ta về với những thảo thơm ngọt lành của một miền quê nơi tôi đã được bác mẹ sinh thành dưỡng dục. Tuy đói nghèo lam lũ nhưng tôi đã có quyền tự hào là tôi đã sống–một cuộc sống đầy đủ ý nghĩa của hai từ này. Đã hơn một nửa đời người tha hương lưu lạc giờ tôi lại được trở về với quê hương xứ sở nhờ bài thơ QUÊ MÌNH của Đặng Phi Khanh. Quê mình đó:

“ Quê còn nghèo
Ước mấy cao sang
Ngôi nhà nhỏ dâng đầy xúc cảm
Bát chè xanh cùng chạm
Dưới trăng vàng quyện gió tóc bay.”

Nghèo đạm bạc nhưng ấm cúng và đẹp đến kỳ diệu cái khoảnh khắc “Dưới trăng vàng quyện gió tóc bay”. Các bạn ạ! Chỉ là người được sinh ra trên vùng đất Nghệ Tĩnh mới cảm hết được hương vị của bát nước chè xanh. Đó là một nét sống đã được nâng lên trở thành phong tục–Mời nhau uống nước chè xanh, ăn củ khoai lang với miếng cà mặn chát của quê tôi. Mùa nông nhàn nhà nọ nhà kia nấu nước chè xanh tiếng gọi mời râm ran xóm nhỏ…
Nhưng không chỉ có thế. Bài thơ còn đưa tôi về với tuổi thơ tôi khi mùa nông nhàn bà tôi mẹ tôi lại nuôi tằm kéo tơ, dệt vải. Mấy câu thơ đầy ắp nhân nghĩa về hình ảnh người bà người mẹ:

“Vẫn còn đây
Nơi cánh võng tuổi thơ
Lời mẹ ru tình người đọng mãi
Nuôi tằm, dệt vải…
Cho bạn, cho tôi ấm lúc đông về.”
Vẫn còn mãi những miền quê như thế-những vùng quê ăm ắp tình người nếu như mai này không còn nữa trong đời thì nó vẫn còn mãi trong thơ Đặng Phi Khanh:

“Một khoảng trời quê
Bộn bề, lo toan
Vất vả
Bát chè xanh ấm tỏa
Tình người cứ vậy thơm say…”

Cuối cùng tôi muốn nói đôi nét về một bài thơ tình của Đặng Phi Khanh. Bài thơ Góc công viên. Như tôi đã nói thơ Đặng Phi Khanh rất kiệm chữ kiệm lời kể cả trong thể loại thơ tự do anh cũng không tham lam dàn trải. Anh luôn biết chắt chiu dồn nén cảm xúc của mình. Ngôn ngữ của bài thơ thật giản dị nhưng sự giản dị ở đây lại trở nên kỳ diệu. Thi ảnh đẹp đến mê hồn:

“Em nghiêng đầu
Anh vén gió tóc bay.

Nâng cặp kính
Xích gần nhau tí nữa.”

Em thì nghiêng đầu lên vai anh và anh thì vén những sợi tóc để cho da thịt của hai khuôn mặt được cận kề để mà cảm nhận để đê mê. Nhưng vẫn là chưa đủ mà với họ vẫn còn khoảng cách và phải năng cặp kính để gần nhau tí nữa. Tôi không nghĩ đây là cặp kính cận, có khi là kính không số của các chàng trai cô gái làm duyên, mà đây phải là cặp kính lão. Chính vì thế tình yêu ở đây mới thuộc về không có tuổi–tình yêu là bất tử. Chỉ bốn câu ấy thôi đã là một bài thơ tình hoàn hảo. Nhưng chưa hết:

“Thoang thoảng đâu đây
hoa sữa
Phố vào đêm
Xuân dịu ngọt đang về…”

Đôi tình nhân ấy cứ đắm say mãi trong đêm. Dù đang là mùa thu mùa của hoa sữa nhưng đối với họ là một mùa xuân của đất trời một mùa xuân của tình yêu dịu ngọt đang ùa ập tràn về.
Ôi tình yêu thật kỳ diệu nó có thể làm đổi thay tất cả không chỉ là số phận con người mà còn làm đổi thay cả đất trời.
Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Phi Khanh chỉ bằng 30 từ thôi mà đã thắp dậy trong tôi một tình yêu bất tử.
Xin được gửi tặng đoạn bình luận này cho người tôi yêu dấu, giờ đang chờ đợi nơi tận cùng chân trời góc bể. Hỡi em yêu hãy quay về lại với anh. Anh đang gọi em. Em có biết không em? ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *