logo

THƠ TÌNH NGỌC YẾN

Để tìm cách tiếp cận với thế giới thi ca của Ngọc Yến đối với tôi không hề đơn giản. Có nhiều con đường để người ta đến với thi ca. Người thì do thiên phú, người thì do hoàn cảnh, thân phận. Mặc dù Ngọc Yến đã làm thơ từ năm 18 tuổi nhưng tôi không nghĩ rằng đó là thiên phú. Nhìn những tấm hình Ngọc Yến in trên bìa sách của các thi phẩm và nhìn những tấm hình Ngọc Yến đưa lên gần đây trên fb không hiểu sao tôi cứ nghĩ rằng Ngọc Yến có một cuộc sống riêng tư viên mạn hạnh phúc. Mà ở đời thì cuộc sống càng viên mạn thì văn chương càng nhạt. Nhưng thế giới thi ca của Ngọc Yến thì không như thế. Tuy thơ chị không phải là thứ thơ có sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh Nhưng thơ chị lại hừng hực với bao khát vọng đắm say. Chị có những bài thơ tình vượt qua ước lệ thông thường mà tôi đã gọi đó là những mối tình vắt vai của thi sỹ Ngọc Yến đối với những nhân vật có thực trong đời chứ không phải là những nhân vật hư ảo. Thơ chị dù viết về đề tài nào cũng luôn viết hết mình phơi trải hết mình như nhà thơ Trần Nhuận Minh đã viết :

“Câu thơ như gan ruột
Phơi ra giữa trời mây”

Thơ Ngọc Yến là thứ thơ dám phơi trải mọi cung bậc cảm xúc ra với cuộc đời. Điều đó chỉ có thể coi thơ Ngọc Yến là thơ của một người đàn bà điên như chị đã chia sẻ trong bài thơ hoàn toàn chứa đầy yếu tố tự bạch NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN. Nhưng phải hiểu từ ĐIÊN theo cách khác biệt. ĐIÊN chứ không phải là mất trí. ĐIÊN phải hiểu mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ vượt lên trên tất cả sự bình thường. Đây là những sẻ chia, những giãi bày hoàn toàn tự bạch của chị:

“Có người đàn bà điên trong em! Hoang tưởng, ngây ngô ngỡ tình yêu vẫy gọi, huyền ảo cầu vồng dâng cao từng nhịp đợi, trăng cũng vô tư gieo ánh vàng nông nổi, thuyền giữa dòng tự đắm mình trong vòng xoáy đam mê”

Và:

“Có người đàn bà điên trong em; Thoáng cuồng sy muốn hoá thành chớp lửa, hướng về anh quấn quanh cháy đỏ, mặc đất trời hoà tan, mặc tinh cầu vụn vỡ, có trở về cát bụi cũng cam đành được tàn rụi trong nhau”

(Người đàn bà điên)

Vâng chỉ có thể coi đó là khát vọng của người đàn bà điên. Thế nhưng nói vậy thôi ham muốn và khát vọng của con người là vô cùng. Hoà tan trong nhau lần này lại muốn hoà tan trong nhau lần khác. Chuỗi hoà tan trong nhau sẽ tiến tới giới hạn vô cùng. Chẳng thể nào trở về với cát bụi sau một lần hoà tan trong nhau Đến đây tôi đã có thể khẳng định thế giới thi ca của Ngọc Yến là thế giới thi ca của NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN Với cách nhìn đó tôi cứ theo cảm xúc của mình và theo dòng thơ của Ngọc Yến để giới thiệu những câu thơ dạt dào đắm say và rất nhiều đam mê, rất nhiều khát vọng
Trong bài “Chia tay” mở đầu là sự chia tay của vũ trụ mà sao như là sự chia tay của những linh vật có hồn, sự chia tay có thể “Ủ lửa bão giông”

“Dường như trăng vừa chia tay đêm
Vệt sáng níu hôn bờ cỏ mật
Trăng gấp gáp trôi về cuối đất
Mây chùng chình ủ lửa bão giông”

Ta nghĩ gì khi đã chia tay nhau mà sự lưu luyến vẫn cứ chùng chình và: “Vệt sáng níu hôn bờ cỏ mật”. Đó chỉ là cuộc chia tay của những lứa đôi–một sự chia tay ngoài ý muốn:

“Dường như anh vừa chia tay em
Chẳng níu giữ một điều không thể
Em kiêu hãnh ngăn từng giọt lệ
Giấc mơ xưa quên một lối về”

(Chia Tay)

Dù mối tình đầu đã tan vở và hai con người đã phải chia tay, sự chia tay như quy luật của vũ trụ, như ánh trăng phải chia tay bóng đêm khi bình minh kịp về thì cũng đừng buông xuôi tất cả:

“Xin đừng vội quay lưng ,vờ quên lãng
Trái tim thơ ngây tứa máu lần đầu
Bao sắc nhọn ngỡ không còn lưu dấu
Lá cuối mùa rưng rức gọi tên nhau”

Mọi kỷ niệm về mối tình đầu đều bất diệt cả niềm hạnh phúc lẫn khổ đau. Hãy giữ mãi niềm tin:

“Xin đừng vội rơi niềm tin cháy đỏ
Đêm cầm tù nỗi nhớ ủ nồng men
Trong thời khắc mang tình yêu trút bỏ
Có một mùa giông bão lén qua tim”

(Có một mùa giông bão lén qua tim)

Tất cả mọi chia xa, đau khổ trong cuộc đời này theo Ngọc Yến đều là sự bày đặt trớ trêu của tạo hoá .
Theo Ngọc Yến cho biết chị đã có hơn 150 bài thơ đã được các nhạc sỹ phổ nhạc. Điều đó đồng nghĩa với việc các nhạc sỹ đã tìm thấy sự sẻ chia, đồng vọng trong thơ Ngọc Yến về cảm xúc và cả về giai điệu. Thử hỏi trên đời này có nhà thơ nào không hạnh phúc khi thơ mình được đông đảo bạn đọc yêu mến sẻ chia và nhất là được các nhạc sỹ chắp cánh cho thơ mình bay bổng và đi vào lòng người bằng ngôn ngữ âm nhạc. Chính vì thế để đáp lại tình yêu của các nhạc sỹ đối với thơ mình Ngọc Yến đã không ngần ngại bày tỏ tình yêu của mình với rất nhiều các nhạc sỹ bằng những bài thơ tình đắm đuối mê say – Những mối tình tôi coi đó là những cuộc tình vắt vai thánh thiện. Điều kỳ diệu là bài thơ tình nào của chị cũng như đó là mối tình đầu. Nhưng cũng đã có lúc Ngọc Yến đã phải thốt lên “XIN ĐỪNG YÊU EM” Bởi vì trái tim của Ngọc Yến dẫu lớn đến bao nhiêu vẫn không thể chứa nổi các cuộc tình mà chị muốn dâng hiến trong đời
Đây là “HÀ NỘI MỘT ĐÊM” với nhạc sỹ Ngọc Dung. Một tình yêu đắm say như tự thuở ban đầu nhưng thánh thiện biết bao nhiêu:

“Đêm Hà Nội nghe mùa đông trở giấc
Em cùng anh thầm đếm bước bên nhau
Sương phủ Hồ Tây vỗ về con sóng
Lá rơi khẽ khàng ngại vỡ đêm thâu”

Hà Nội những ngày mùa đông trở giấc thức dậy cùng lứa đôi. Tất cả như cùng cảm thông chia sẻ và có phần đồng loã với đôi tình nhân vì hiểu rằng chỉ có một đêm duy nhất này thôi họ được sống bên nhau .Chính vì thế:

“Giọt sương khuya nhẹ nhàng hôn mái tóc
Trong tay anh mùa đông ấm thêm”

Mùa đông ấm thêm hay hơi ấm của bàn tay anh đã xua tan mọi giá băng lạnh lẽo của mùa đông. Em bên anh em như có cả đất trời ấm áp chở che. Và:

“Hàng cây già nua ngập ngừng cơn gió
Đâu nỡ khua những chiếc lá yên bình”

Khi người ta yêu thì tất cả thế giới như thu nhỏ lại để dành trọn cho hai con người.
BIỂN LẶNG là kỷ niệm của Ngoc Yến với nhạc sỹ Duy Khả. Chất thơ ở đây vẫn đắm say nhưng đã nhuốm màu xót xa ly biệt. Người tình như cảm nhận được rằng mình không thể vươn tới để đáp đền và còn lại nàng chỉ có nước mắt – nước mắt của nàng có thể còn mặn đầy hơn cả biển xanh:

“Lòng biển hãy giữ yên điều cất dấu
Để sóng xanh không ứa lệ bạc đầu
Một đời mặn có sánh bằng nước mắt
Nên lặng thầm biển khóc có sao đâu”

Biển khóc hay chính nàng đang khóc ??? Và nàng đã tự hứa với lòng hãy chôn chặt tình yêu dại khờ non nớt này trong đáy tim sâu. Suy cho cùng dù đã đi quá nửa thời gian của một đời người tình yêu vẫn cứ dại khờ, vẫn cứ non nớt:

“Lặng lẽ giữ trái tim đời non nớt
Ủ hương tình cất từng giọt men say
Không trách cứ một lời-Ta với biển…
Dẫu thời gian nhuộm đắng phía chân mây”

Còn đối với nhạc sỹ Nguyễn Quốc thì Ngọc Yến đã phải thốt lên “ĐỪNG YÊU EM”. Thảng thốt mà kêu lên vậy thôi nhưng trái tim của Ngọc Yến ở đây lại ngập đầy thương nhớ. Chị đã lo lắng cho người yêu đừng vì chị mà:

“Thôi anh đừng tìm em
Sẽ vấp ngã trên hòn đá cuội
Lối về nay đã lạ
Giọt sương khuya buốt lạnh khung trời”

Lo lắng cho ngườ yêu như thế chỉ có ở những người đang yêu và được yêu lắm lắm. Một giọt sương khuya cũng lo ướt lạnh cả khung trời nơi anh trên con đường anh trở lại cùng em. Con đường quen nay đã lạ lắm rồi đến hòn sỏi thân quen năm nào cũng đã đổi thay .Khéo vấp ngả nghe anh. Thảng thốt kêu lên đừng yêu em mà ta thấy trăm nhát cuốc Ngọc Yến đã bổ vào lòng cả trăm:

“Thôi anh đừng nhớ em
Sẽ làm đau tiếng đàn nức nở
Khúc ca đành dang dở
Giọt lệ nào lấp kín những trang thơ”

Điều đó nói được đủ đầy nhất sự đồng vọng và sẻ chia giữa hai con tim của thơ và nhạc
Cứ thế lại cầu xin:

“Thôi, anh đừng yêu em
Sẽ quắt quay tháng ngày già cỗi
Trái đắng nào rơi vội
Ai nghẹn ngào, tan nát trái tim côi”

Đây là bài thơ tâm trạng và ám ảnh nhất trong thơ Ngọc Yên.
Đọc một số bài thơ tình của Ngọc yến tôi muốn được bày tỏ với các bạn một đôi điều suy ngẫm .
Tôi luôn quan niệm có hai phạm trù của tình yêu: Tình yêu trong đời và tình yêu trong thơ. Tình yêu trong đời là nghĩa vợ tình chồng là gia đình con cháu. Thiên chức của người đàn bà là giữ cho hạnh phúc gia đình êm ấm. Còn tình yêu trong thơ chỉ tồn tại ở đâu đó trong miền khát vọng, trong cõi vĩnh hằng. Dù cuộc sống có viên mạn con người luôn có khát vọng vươn tới. Thơ tình Ngọc Yễn cũng là như thế. Suy cho cùng trong thế giới thi ca chẳng mấy nhà thơ viết thơ tình về chồng và về vợ mình. Baì thơ viết về vợ hay nhất chỉ có cụ Tú Xương nhưng đó cũng chỉ là ngợi ca thôi chứ chưa hẳn đó là bài thơ tình. Tôi chỉ biết có nhà thơ viết cho vợ mình mấy tập thơ đó là nhà thơ Cong sản Pháp A ragon. Nhưng vì với các nhà thơ cọng sản tình yêu cũng là chính trị nên đó chỉ là ngoại lệ. Nói điều này tôi chỉ mong chúng ta hãy biết cảm thông hãy biết chia sẻ cho tất cả những bài thơ tình trong thế giới thi ca.
Thơ Ngọc Yến còn rộng dài, còn sâu thẩm đến vô cùng nhất là mảng thơ văn xuôi của chị. Tôi cảm nhận rằng chỉ khi sử dụng thể loại này Ngọc Yến mới giải toả được cảm xúc ào ạt dâng trào của chị. Chỉ mong rằng những ai có những thi phẩm: Vết Son, Hôn Lên Nỗi Buồn và Phiên Bản Tình. Hãy đọc nó với tất cả sự chăm chú và cẩn trọng để sẻ chia và đồng vọng cùng thi nhân./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *