logo

THƠ TRẦN ANH DŨNG ( ĐỌC DÒNG SÔNG QUÊ )

Dù cuộc đời nay còn lắm đa đoan dâu bể, mất mát thương đau thì thơ Trần Anh Dũng cứ thầm thị thầm thì cứ hát cứ ru đưa ta về với vẻ đẹp thuần hậu của cuộc đời. Có lễ vì anh rất bình tâm tin vào điều thiện sẽ thắng cái ác. Vẻ đẹp sẽ thắng tật xấu. Thơ anh viết về những vẻ đẹp bình dị của cuộc sống về vẻ đẹp của một dòng sông quê:

“Sông quê biêng biếc lụa là
Vàng ươm bãi cát mượt mà hàng tre”

Nhưng vẫn không khỏi chạm vào lòng ta một chút tiếc nuối vì anh cũng như bao người khác đều là những đứa con tha hương:

“Dòng sông nhạc, dòng sông thơ
Ấp ôm nỗi nhớ bến bờ hồn tôi
Tha hương tóc điểm mây rồi
Sông quê mãi thắm đắp bồi giọt thương”

Sông quê đã nuôi nấng anh thành người và bồi đắp giọt nhớ giọt thương nuôi anh thành THI SỸ.
Thơ anh viết về quê hương yêu dấu đượm buồn và dù cho:

“Bạn bè mỗi đứa một nơi
Nhưng hồn quê mãi thắm ngời tình xưa”

Vì ở đó còn vang vọng mãi lời ca bài chòi của mẹ lời bài chòi đã bắt sỏi đá không chỉ thành sắn khoai ngô lúa mà còn nở hoa.Ta mới thực sự hiểu được sức mạnh và giá trị đích thực của câu hát dân ca đến như thế nào:

“Bài chòi mẹ hát đồng sâu
Đất cằn sỏi đá nhiệm màu nở hoa”

Anh viết về một vùng quê ngoại ngày xưa chỉ là:

“ Đường gầy guộc men theo bờ Đổ
Thép gai bung dày xéo gò hoang”

Và:

“Con mương nổi oằn mình vết đạn
Hố bom sâu đào xới thành đìa”

Nhưng giờ đây cuộc sống đã đổi sắc thay màu. Quê ngoại của anh bừng sáng lên trong thơ anh:

“Con mương nổi no tròn ăm ắp
Nước Côn Giang linh khí nhiệm màu
Đồng mậu lớn trở mình xanh ngắt
Giạt xương rồng xa tận bờ sâu”

Hoa bồn bồn đơn sơ là vậy mà sao khi vào thơ anh lại trở nên kiêu sa kỳ diệu.Ta hãy đọc mấy câu thơ để cảm nhận cho hết những vẻ đẹp của quê hương đồng nội:

“Chỉ là
một đoá vô thương
Phất phơ trước gió
bên đường người qua
Không rực rỡ
Chẳng kiêu sa
Mà sao níu bước
chiều tà dừng chân”

không rực rỡ chẳng kiêu sa mà níu được cả chiều tà dừng chân thì chính như tôi đã bình luận ở trên. Không chỉ đẹp mà nó còn như cái duyên cái cớ cho bao lứa đôi:

“Lỡ tay
Ngắt nụ bồn bồn
Nhựa tình dính chặt
Mảnh hồn xa xưa”

Đến như cây rau dền cơm bình dị nhỏ nhoi mà khi đi vào thơ Trần Anh Dũng vẫn tạo nên sức hấp dẫn lạ thường. trong đời ai đã từng ở làng quê thôn dã đã không từng được ăn bát canh rau dền cơm của mẹ nấu như thơ anh đã viết:

“Trưa hè ngọt lịm nồi canh
Mùi thơm dân dã toả quanh ấm nồng”

Để đến nỗi:

“Người xa quê nhớ bát canh
Hương đồng cỏ nội ngọt lành chân quê”

Trần Anh Dũng là người có thể nói là ưa xê dịch .Anh đã đến rất nhiều nơi trên mọi miền đất nước. Nơi nào anh đi qua cũng để lại dấu ấn sâu đậm trong thơ anh. Mảng đề tài viết về quê hương đất nước con người vẫn được rọi soi dưới lăng kính của riêng mình: lăng kính của lòng nhân hậu ấm áp tình người.
Viếng lăng Bác là bài thơ có chất giọng vô cùng ấm áp với lòng kính yêu vô tận đối với Người Cha gìa dân tộc:

“Bác nằm yên giấc ngủ sâu
Bộ ka ki trắng bạc mầu thời gian
Thương đôi dép Bác thường mang
Đơn sơ giản dị hành trang vĩnh hằng”

Khi chia tay trở lại Cần Thơ quê hương, anh vẫn lưu luyến mãi không thôi và những câu thơ tả cảnh ở đây thật đẹp:

“Rặng tre xanh thắm Bác ơi
Chim câu bay lượn khắp trời quê hương
Bằng lăng tím ngát con đường
Phượng hồng rực thắm phố phường Thủ đô
Mai về xa lắc Cần Thơ
Nhớ thương ở lại giấc mơ bên Người”

Rời lăng Bác anh viết về Sài Gòn vẫn viết về cái đẹp và đây là vẻ đẹp Sài Gòn dưới cái nhìn của Trần Anh Dũng:

“Sương mù lãng đãng thuở vàng son
Thả chút mùa đông giữa Sài Gòn
Một thoáng bâng khuâng trời se lạnh
Dòng người xuôi ngược đáng yêu hơn”

Anh viết về Cần Thơ–quê hương thứ hai của anh thật duyên dáng dịu dàng. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi sao giữa thời buổi này mà Trần Anh Dũng vẫn tìm cho mình những vẻ đẹp rất riêng nơi miền đất mà anh chỉ đi qua và những miền đất đã sinh ra anh, miền đất đã nuôi nấng anh trở thành người và trở thành thi sỹ:

“Về Cần Thơ nghe đờn ca tài tử
Ngắm sông thơ,dạo bến Ninh Kiều
Phố chợ đêm qua Nhà Lồng Cổ
Thấp thoáng vừng trăng ngóng đợi người yêu”

Vẻ đẹp con người ở đây thật đam mê và quyến rũ:

“Con gái miệt vườn má đỏ hây hây
Áo bà ba xinh chao nghiêng vành nón”

Còn đây là vẻ đẹp của Hậu Giang:

“Đất cũng nở nụ cười
Trên cành xuân rực rỡ
Những gam màu sáng tươi
Điểm tô thành phố trẻ”

Với vẻ đẹp lung linh kỳ ảo qua thơ Trần Anh Dũng:

“Đèn màu chen sóng vỗ
Trăng thảng thốt ngắm nhìn
Sông Ngân Hà xuống phố
Kinh Xà No lung linh”

Cảnh đẹp ở đây mà đến trăng cũng phải thảng thốt và sông Ngân cũng phải sà xuống phố thì con người ta không yêu không quyện hoà sao cho được.
Vẫn còn đó trong thơ Trần Anh Dũng rất nhiều những bài thơ viết về quê hương đất nước con người. Nhưng đã đến lúc tôi phải dừng lại để đến với mảng thơ tình của anh.
Tình yêu là đề tài muôn thuở của thi ca và nhà thơ Trần Anh Dũng cũng không thoát ra khỏi mảng đề tài tình yêu. Thơ anh viết về tình yêu luôn đằm thắm thiết tha đó là nghĩa vợ tình chồng đạm bạc tao khang:

“Kề vai
quang gánh ngậm ngùi
Chung tay
Chia ngọt, sẻ bùi
ấm êm
Hương cau
Quyện cánh trầu têm
Đã son sắt
Lại càng thêm
mặn nồng”

Dẫu vậy Trần Anh Dũng cũng như tất cả chúng ta ai cũng có một mối tình đầu dang dở-mối tình của tuổi học trò mười lăm mười sáu. Ra trường rồi vì cuộc sống, vì sự nghiệp vì mưu sinh và con người ta cũng như những cánh chim mà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã viết:

“Bao cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa”

Đến như tiếng hót của chính mình không biết rơi đâu thì làm gì còn nhớ về người bạn thuở thiếu thời. Chỉ sau khi có chút thời gian ngồi nhìn lại quãng đường đời mình đã đi qua và mới kịp nghĩ trong đời mình đã có một mối tình đầu dang dở và cả những mối tình sét đánh vắt vai để mà nhớ thương để mà tiếc nuối. Trần Anh Dũng cũng không thể không có một mối tình đầu dang dở. Bài thơ Gọi tên tình đầu là bài thơ viết về điều đó. Anh có những câu thơ thật đằm thắm thiết tha:

“Có phải tình đầu ngất ngây con tim
Vườn hoa mùa xuân, lâu đài ước nguyện
Nên khi chia xa ngàn năm lưu luyến
Chẳng bao giờ quên kỷ niệm đầu tiên”

Còn đây là một mối tình vắt vai tia sét đánh:

“Trót chạm cái nhìn chuốc men say
Em có hay đâu chiều nghiêng đổ
Nghiêng chuyến phà xưa ,nghiêng miền nhớ
Nghiêng bến tương tư buổi tao phùng”

Có cần phải bình luận gì thêm nữa? chỉ chạm vào ánh mắt nhau mà nghiêng đổ cả chiều và để lại cả một miền thương nhớ. Tình yêu thật là kỳ diệu. Trong bài mùa thu nào cho em những kỷ niệm của mối tình đầu lại ùa ập dỗi về trong sâu thẳm ký ức:

“Em bây giờ có nhớ mảnh trăng quê
Hồ thu xanh, lá vàng lay hò hẹn
Nhớ trú mưa buổi chiều thu bẽn lẽn
Làm rớt nụ hôn trên má em hồng”

Vẫn còn rất nhiều những bài thơ tình trong thi phẩm DÒNG SÔNG QUÊ nhưng chắc các bại ai cũng đã có thi phẩm này trên tay và hãy đọc chăm chú với tất cả sự trân trọng để cùng tác giả đồng sáng tạo và đồng sẻ chia suy ngẫm không chỉ những bài thơ tình mà những bài tôi tạm xếp vào gọi là tập thơ. Những bài thơ viết về bốn mùa về nắng mưa hay chiếc nón quê, cánh áo bà ba duyên dáng làm đắm say bao kẻ đa tình. Vâng còn nhiều lắm những câu thơ ấm nồng lòng nhân ái, nhân ái với quê hương đất nước con người.
Thơ Trần Anh Dũng không ẩn chứa sự ám ảnh, ẩn chứa tâm trạng mà là thứ thơ tươi mát ấm áp tình người của nhà thơ. Tôi nghĩ thế cũng đủ thắp lên trong ta ngọn lửa tình yêu cuộc sống.
Là người bạn đồng hành trên facebook tôi xin được chia vui cùng nhà thơ Trần Anh Dũng về thi phẩm DÒNG SÔNG QUÊ của anh./.

Bắc Ninh những ngày cuối hạ 2016

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *