logo

THỜI GIAN

Ngày mới quen nhau.
Em hỏi anh, đêm sao dài đến vậy?
Anh trả lời, vì đêm chứa đầy những nỗi nhớ không tên.
Khi mình hẹn hò,
Em thấy ngày như dài thêm.
Em mãi xem đồng hồ, rồi bối rối chọn chiếc áo xanh, áo hồng, hay áo tím.
Lúc đã yêu nhau,
Mỗi ngày em thầm đếm.
Đếm mỗi khắc trôi qua, giây, phút rồi giờ.
Đếm mãi cho đến khi tất cả như trong mơ.
Khi mà anh bất ngờ trao em nụ hôn ấy.
Em ước gì, thời gian dừng lại.
Để nụ hôn đầu còn ấm mãi trên môi.
Ấy mà, thời gian vẫn cứ rơi…
Chuyện tình mình lần lựa sang trang mới.
Anh đã đến và ra đi rất vội.
Để em một mình, lặng lẽ đếm thời gian trôi..
Với em bây giờ,
Tất cả hoá xa xôi.
Em chỉ ao ước một lần thời gian trở lại.
Để môi em được ấm nồng bởi nụ hôn ấy.
Một phút, chỉ một phút thôi.
Chỉ một phút em mong mỏi.
Đủ sánh bằng một thế kỷ trong em

Vương Lệ Huyền

LỜI BÌNH

Đọc THỜI GIAN tôi xin được khẳng định rằng tất cả những ai sinh ra trong cõi người này đều đã hơn một lần có cảm thức về thời gian như Vương Lệ Huyền. Tôi càng hiểu thêm đây là một con người có tình yêu đắm say và có một tấm lòng nhân hậu. Không nhân hậu không sẻ chia không thấu hiểu sao được khi dòng đề từ trên trang cá nhân của chị thấm đẫm tính nhân văn:

“Hãy cho đi những gì ta đang có.
Lỡ mai rồi không có để cho nhau”

Đó là lẽ sống là khát vọng sống của Vương Lệ Huyền
“Thời gian” là bài thơ được cấu trúc bằng thứ ngôn ngữ rất giản dị rất đời thường. Tôi cứ cảm nhận hình như Vương Lệ Huyền không làm thơ mà chỉ là lời thầm thĩ thầm thì, chị như đang nói với người yêu, đang nói với cuộc đời. Nhưng không phải thuộc thì hiện tại mà thuộc thì quá khứ. Tôi cứ nghĩ tất cả chúng ta đều là những người ăn mày dĩ vãng. Vì thơ bao giờ cũng viết về dĩ vãng.
Bài thơ được viết ra trong thời khắc của tuổi hồi xuân. Tuổi mà như nhà thơ Nguyệt Vũ đã viết “Cúc ngực phập phồng bung” Bởi vậy rất nhiều khát khao, rất nhiều hoài niệm tiếc nuối. Những gì đã qua những gì đã mất đều đẹp. Nỗi chờ đợi của Vương Lệ Huyền là nỗi chờ đợi mà tất cả chúng ta vào cái tuổi trăng tròn, tuổi mười tám đôi mươi đều đã nếm trải.

“ Ngày mới quen nhau.
Em hỏi anh, đêm sao dài đến vậy?
Anh trả lời, vì đêm chứa đầy những nỗi nhớ không tên.”

Khi mới quen nhau lần đầu chỉ là một nỗi nhớ không thể định hình và vì thế cảm thức thời gian cũng chỉ là thoáng qua. Nhưng rồi nỗi nhớ dày thêm và nỗi đợi chờ đã bắt đầu thắc thỏm:

“Khi mình hẹn hò,
Em thấy ngày như dài thêm.
Em mãi xem đồng hồ, rồi bối rối chọn chiếc áo xanh, áo hồng, hay áo tím.”

Những câu thơ tả thực ở đây sao đáng yêu đến thế. Vẻ đẹp nỗi tâm của nó làm cho ta càng thêm tiếc nuối. Cứ thế dĩ vãng ùa ập tràn về trong lòng Vương Lệ Huyền và cả trong mọi con tim khi chạm đến những câu thơ này. Cao trào của cảm thức thời gian được đẩy cao hơn dồn dập hơn, mạnh liệt hơ khi tình yêu bắt đầu chớm nở:

“Lúc đã yêu nhau
Mỗi ngày em thầm đếm.
Đếm mỗi khắc trôi qua, giây, phút rồi giờ.
Đếm mãi cho đến khi tất cả như trong mơ.
Khi mà anh bất ngờ trao em nụ hôn ấy.”

Tại sao cứ phải đếm mà không để thời gian trôi đi theo nhịp điệu vĩnh hằng của nó? Vì rằng đây là thời khắc những con người yêu nhau hay nói khác đi là những con tim đồng cảm khao khát được gần nhau, được cận kề để ấp ủ yêu thương. Vì cuộc sống còn trăm thứ bộn bề thời gian không chỉ dành cho gặp gỡ cho tình yêu mà còn để học tập và mưu sinh. Em không chỉ đếm ngày, đếm giờ, đếm phút mà còn là đếm giây, đếm từng khoảnh khắc để đến nơi hò hẹn. Nơi mà như nhà thơ Trần Anh Trang đã viết:

“Nơi hò hẹn là gốc đa xưa cũ
Là sân đình vắng vẻ bóng người qua
Nơi tĩnh lặng ngàn năm rêu phủ
Nhưng với lòng mình lại nở hoa”

Ở nơi ấy nụ hôn đầu đời đẹp nhất đã bù đắp xứng đáng cho nỗi đợi chờ của em. Và rồi:

“Em ước gì, thời gian dừng lại.
Để nụ hôn đầu còn ấm mãi trên môi.”

Đọc hai câu thơ ta hoàn toàn hụt hẫng vì đã có sự chia rời, ly biệt của lứa đôi và trong lòng Vương Lệ Huyền cháy lên một khát vọng bi thương, khát vọng thời gian khi anh trao em nụ hôn đầu dừng lại để cho em còn mãi nụ hôn ấy. Nhưng tất cả khát vọng chỉ là khát vọng. Vì tình yêu đẹp ấy lại bị chi phối với trăm điều bất ngờ khắc nghiệt của cuộc đời. Có thể anh được tiếp tục đi học còn em là phận gái ở nhà phụng dưỡng cha già mẹ yếu và trông nom em thơ. Hoặc cũng có thể chúng ta cùng đến giảng đường đại học nhưng sau tốt nghiệp mỗi người như kiếp chim thiên di trên nẻo đường đời vô định và:

“Ấy mà, thời gian vẫn cứ rơi…
Chuyện tình mình lần lựa sang trang mới.
Anh đã đến và ra đi rất vội.
Để em một mình, lặng lẽ đếm thời gian trôi..
Với em bây giờ,
Tất cả hoá xa xôi.”

Cứ thế khát vọng chồng lên khát vọng. Khi thì thời gian ngừng trôi còn bây giờ là:

“Em chỉ ao ước một lần thời gian trở lại.
Để môi em được ấm nồng bởi nụ hôn ấy.
Một phút, chỉ một phút thôi.
Chỉ một phút em mong mỏi.
Đủ sánh bằng một thế kỷ trong em”

Tất cả chúng ta như trên tôi đã nói đều đã từng đợi chờ và sự đợi chờ thật khắc nghiệt đớn đau. Cũng như Vương Lệ Huyền đã viết một giây của đợi chờ dài như thế kỷ.
Chỉ có sự đợi chờ của tình yêu mới là sư đợi chờ dài nhất, dài như vô tận. Càng đọc thơ Vương Lệ Huyền trong tôi nhói lên một nỗi đau. Một sự cảm thông chia sẻ sâu sắc nhất với biết bao người yêu người vợ đã phải sống qua nỗi đợi chờ trong hai cuộc chiến tranh. Những nỗi đợi chơ đi trọn kiếp người. Phải chăng Vương Lệ Huyền muốn lấy nỗi đợi chờ của mình để sẻ chia với tất cả nỗi đợi chờ trong cõi người này???

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *