logo

TÍM CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Anh
cầu Thăng Long giờ lạnh lắm
gió ngút ngàn
em xé lòng mình để ủ ấm trong nhau
nhưng gió cứ thổi làm bóng hình anh xa khuất
nếu như em
đắng lòng mà..
khóc thật
anh có quay về và chạy đến ôm em ???

Anh
Dù em đang cố tỏ ra mình mạnh mẽ
Mạnh mẽ để che dấu khát thèm
Nỗi khát thèm mang bóng vía người đàn bà trỗi dậy
Mà sao em chỉ thấy…
Mình yếu đuối thêm thôi

Anh
Em khát một bờ môi
Khát một vòng tay
Anh hãy đến ôm
Anh hãy hôn em
Thay cho ngàn lời nói
Đừng hoài nghi điều gì trong em và,
Xin anh đừng hỏi
Em sẽ không thể trả lời những dấu “?” của tim đâu
Anh
Em đang đứng nơi chân cầu nhìn dòng nước mát xanh
Hít trọn bầu ngực đầy mùi phù sa
Tím cả
chiều
con gái
Em có nặng lòng không
Khi tự vấn rồi trách mình khờ dại
Chỉ biết yêu cuồng và say đắm bên anh

Anh!!!
Em níu tay chiều
Nghẹn lòng gửi gió câu thơ
Em như nuốt vào lòng tiếng con sông Hồng thở
Những bãi bờ kia
Như trái tim em
Phút chốc cũng lở cũng bồi
Em nhớ anh không thôi
Em phải làm gì
Em phải làm gì…hả anh ???

Tay bấu vạt áo mình
Gió ngược chiều con dốc
Thổi hồn em
Trôi dạt phía
Bờ anh

Nguyễn Đăng Sơn

LỜI BÌNH

Vẫn biết sự hoá thân trong thơ Nguyễn Đăng Sơn là vô cùng tài hoa để chuyển tải tâm trạng của chính thi nhân – Một con tim bao giờ cũng thổn thức vì YÊU. Nhưng khi đọc bài thơ này tôi lại khát khao NĐS sử dụng đại từ ANH. Vì chính lúc này đây khi đọc bài thơ này tôi đang có nỗi niềm và trái tim người thiếu phụ đang bị xé giằng vì yêu.Tôi cảm nhận rằng NĐS viết bài thơ này dành tặng cho riêng tôi chứ không phải cho người thiếu phụ hay bất kỳ một ai khác trong đời. Dù biết rằng trong đời đã và đang có bao trái tim đang giằng xé đang thổn thức vì yêu như chính người thiếu phụ đang đứng dưới chân cầu Thăng Long ngút ngàn gió thổi để chờ đợi người yêu. Có thật vậy không khi tôi ngỡ ngàng tự hỏi vì sao NĐS lại thấu hiểu lòng mình giữa lúc này đến thế ? và có có lẽ cho mọi kiếp người để nói về khổ đau tình yêu của họ:

“Anh
Cầu Thăng Long giờ lạnh lắm
Gió ngút ngàn
Em xé lòng mình để ủ ấm trong nhau”

Chính lúc này tôi đang tự xé lòng mình để ủ ấm cho một con người. Thế nhưng tôi cũng như người thiếu phụ của NĐS chỉ là vô vọng:

“Gió cứ thổi cho hình anh xa khuất
Nếu như em
Đắng lòng mà khóc thật
Anh có quay về và chạy đến ôm em ?”

Tôi cũng muốn và đã từng hỏi người tôi yêu những câu như thế. Dù đã 76 cái mùa đông trên cuộc đời nhưng đã nhiều đêm tôi khóc thật vì yêu nhưng em chẳng chạy đến ôm tôi như tôi và người thiếu phụ đang khát đợi. Em đã từng nói với tôi em sẽ bất chấp tất cả, em sẽ ôm hôn tôi trước mặt mọi người để họ chứng dám cho tình yêu muộn mằn của em trong đời. Nhưng giờ này sao tôi không đứng trên cây cầu Thăng Long ngút ngàn gió thổi mà sao cơn gió phụ phàng cứ thổi bạt bóng hình em xa khuất giữa phố phường trong ngày mùng ba tết đông vui. Tôi thấy lòng mình bỗng nhiên lạc lõng cô đơn vô hạn. Đừng rời xa anh đừng bỏ anh bơ vơ côi cút như người thiếu phụ trên dốc cầu Thăng Long gió rét ngút ngàn:

“Anh
Dù em đang cố tỏ ra mình mạnh mẽ
Mạnh mẽ để che dấu khát thèm
Nỗi khát thèm mang bóng vía người đàn bà trỗi dậy
Mà sao em chỉ thấy
Mình yếu đuối thêm thôi”

Nguyễn Đăng Thanh hay chính người thiếu phụ đã nói thay lòng tôi vì bao đêm và bao ngày nữa tôi luôn muốn tỏ ra mình mạnh mẽ khi ở bên em. Nhưng thật ra tôi cũng đang tự dối lòng mình, đã và đang cố che dấu nỗi khát thèm luôn trỗi dậy. Nhiều lúc tôi đã rã rời vì yêu và vì cố che dấu nỗi khát thèm của một con người đang cận kề với cõi xa khuất. Phải chăng tình yêu không có tuổi ???. Nỗi khát thèm của con tim như mới được yêu lần đầu được nếm trái ngọt của hạnh phúc. Em đã chăm sóc tôi mỗi lúc tôi ra đường hay giữa đêm đông giá rét thường nhắc tôi giữ ấm đôi chân. Chỉ thế thôi mà sao tôi thấy thực sự ấm lòng tuy chẳng bao giờ em hiện hữu bên tôi. Những lời dịu dàng ấm áp ấy đã vượt qua mưa gió bão bùng để đến bên tôi trong những đêm đông mưa gió lạnh lùng, Ta đã yêu nhau với những đêm thức trắng để nói với nhau bao âu yếm ngọt ngào. Nhưng giờ đây sao tôi thấy mình quá yếu mềm và cảm nhận được rằng mưa gió phụ phàng, oan nghiệt đang thổi dạt em xa về phía không anh. Đừng như thế,đừng buông tay anh mà hãy nắm chặt tay anh cho anh khỏi vấp ngã một lần nữa trong đời:

“Anh
Em khát một bờ môi
Khát một vòng tay
Anh hãy đến ôm
Anh hãy hôn em
Thay cho ngàn lời nói
Đừng hoài nghi điều gì trong em và,
Xin anh đừng hỏi
Em sẽ không thể trả lời những dấu “?” của tim đâu”

Đây là thơ hay tiếng gọi xé lòng của người thiếu phụ và cũng là tiếng gọi của con tim đang khát đợi vì yêu. Tôi cũng đang khát đợi một bờ môi ấm, một vòng tay dịu dàng xiết chặt. Em đừng hoài nghi bất kì một điều gì đó trong anh. Anh không thể trả lời những câu hỏi của trái tim đang yêu và cũng tan nát vì yêu. Anh chỉ còn lại trái tim đã được gột rửa qua gió mưa giông bão cuộc đời. Tuy nó già nua nhưng vẫn nguyên vẹn một tình yêu như thuở ban đầu để có thể ủ ấm cho em. Em hãy tin đó là sự thật:

“Em có nặng lòng không
Khi tự vấn rồi trách mình khờ dại
Chỉ biết yêu cuồng và say đắm bên anh”

Tôi cũng đã nhiều đêm tự vấn rằng mình có quá nặng lòng vì đã yêu cuồng và say đắm bên em, tôi dại khờ dâng hiến trái tim cho em vì ở giữa chúng ta có khoảng cách ngăn không thể lấp đầy .Dù rằng lúc nào em cũng yêu tôi nồng nàn say đắm của con tim thiếu phụ. Tôi hiểu tôi không còn sức thanh xuân cho một tình yêu cuồng nhiệt. Chỉ còn lại trong tôi một trái tim đa cảm giành cho em, giành cho thi ca thế mà em vẫn cứ yêu tôi.
Người thiếu phụ đang hít trọn tiếng con sông Hồng chở nặng phù sa.Hít cho căng lồng ngực để cảm nhận cho được sự lở bồi của đôi bờ trong đục

“Em như muốn hít vào lòng tiếng con sông Hồng thở
Những bãi bờ kia
Như trái tim em
Phút chốc cũng lở cũng bồi
Em nhớ anh không thôi
Em phải làm gì
Em phải làm gì…hả anh ???”

Tôi cũng muốn gửi những câu hỏi thổn thức ấy cho người tôi yêu. Tôi phải làm gì cho đỡ nhớ em và tôi sẽ làm gì cho em hạnh phúc–Một hạnh phúc muộn mằn nhưng cũng rất ngọt ngào vì nó được chắt ra từ men say của tình yêu. Nhưng tiếng gọi của người thiếu phụ chở nặng nỗi niềm của tôi trong đó đã bị cơn gió ngược chiều thổi dạt về phương trời nào chứ không phải về phía nơi anh để cho anh thấu hiểu mà trở về với em, với bờ môi và vòng tay đang khát đợi. Không thể làm gì hơn, thiếu phụ cứ cất lên tiếng gọi xé lòng. Tôi cảm nhận được rằng người thiếu phụ cô đơn ấy đang thấu hiểu lòng tôi cũng đang mời gọi:

“Tay bấu vạt áo mình
Gió ngược chiều con dốc
Thổi hồn em
trôi dạt… phía
bờ anh”

Nhưng tất cả chỉ là khát vọng-Một khát vọng bi thương. Bài thơ khép lại rồi mà ta vẫn cứ như nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của người thiếu phụ trên cầu Thăng Long ngút ngàn gió, đang bấu vào vạt áo mình như muốn hứng trọn cơn gió ngược chiều màu tím đang trôi về phía bờ anh ./.

P/s : Em cảm ơn anh… Tình yêu là không có tuổi và, em vu… bài thơ khi hóa thân rất trọn vẹn. Người con gái, Người thiếu phụ, cho chàng traI… tâm trạng đang yêu hay đổ vỡ vì tình yêu khi đọc… cũng đều thấy mình trong đó!!!

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *