logo

TÌNH YÊU TRONG THƠ TÔI RẤT THẬT

Tháng năm vàng giọt nắng rụng trên tay
những bước chân qua phượng loang màu lửa
thời gian gõ nhịp cuồng như vó ngựa
còn phút giây nào cho ta bên nhau

có phải cuộc tình quay quắt nhớ để chờ nhau
nên nỗi buồn cứ cháy lên là điều rất thật
kỷ niệm tượng hình một ngọn roi ẩn mật
quất những đòn đau cứ ngỡ tiếng ru mình

có thể chúng ta đang trôi trên ánh mắt nhìn
trời Hà Nội dường như không còn lộng lẫy
nào dám nói với em về phương Nam xa xăm ấy
sợ ngôn ngữ chia tay xám lạnh giữa môi cười

những sáng những trưa và những ngày mưa rơi
những ngày mai ngày kia chắc sẽ xanh miền ký ức
cứ tưởng tiếc mùi hương trong khoảnh khắc
tình yêu luôn vô cùng mới mẻ phải không em (?)

Kha Ly Chàm

LỜI BÌNH

Những ngày cuối tháng 5/2016 Kha ly Chàm đã thực hiện một chuyến đi không chỉ là xuyên Việt mà còn xuyên qua bên kia biên giới của người bạn láng giềng Trung Quốc. Nhưng không phải là tâm thế của Nhà thơ Tố Hữu “Bên kia biên giới là nhà / Bên ni biên giới cũng là anh em”. Ông sang bên kia biên giới không phải là để trải lòng như thế mà chỉ là một lần trải nghiệm. Chưa thấy ông có động thái gì qua thơ hay qua hồi ức.
Trên đường đi ông đã ghi dấu bước chân vạn dặm bằng những tấm ảnh. Có tấm ảnh đứng hiên ngang trên cầu Bãi Cháy lộng gió bốn phương chứ chưa hẳn lộng gió thời đại. Không biết ông có đứng đó ngắm cảnh hoàng hôn của Huy Cận “Mặt trời xuống biển như hòn lửa / Sóng đã cài then đêm sập cửa” đó là mấy câu thơ trong tập “Trời mỗi ngày lại sáng” Viết về vùng mỏ Quảng Ninh khi ông “Đi thực tế” về vùng mỏ. Chẳng hiểu ông Huy Cận tác giả của những bài thơ bất hủ “Tràng Giang” và “Mười tám vị La Hán chùa Tây Phương” có gửi gắm gì trong hai câu thơ đó hay chỉ là hai câu thơ tả thực? Chắc chẳng bao giờ các nhà thơ không gửi gắm một điều gì đó trong tác phẩm của mình. Tôi chỉ nói thế thôi,tôi chẳng dám bình luận gì. Sau đó Khaly Chàm về thăm Mạnh Nguyễn ở Ninh Bình và đã tham quan các danh thắng của Ninh Bình. Rồi ông về Hà Nội. Vâng Hà Nội – một cõi đi về của thi nhân. Bây giờ tôi dùng từ Thi nhân. Còn trước đây Khaly chỉ là lãng tử. Hà Nội đã hút hồn ông bởi một điều gì đó vô cùng lớn lao Thuộc về con người thuộc về tâm linh dĩ vãng và Khaly đã sáng tạo ra bài thơ ta cứ lấy cái tên của Khaly đã đặt “THƠ TRONG TÔI RẤT THẬT”. Đó LÀ NGÔN NGỮ CỦA ÔNG. Còn ngôn ngữ của chúng ta như thế nào Thì văn bản của bài thơ sẽ phần nào–vâng phần nào thôi vì ai có thể hiểu hết những gì nhà thơ muốn gửi gắm qua tác phẩm của mình.
Tôi rất yêu thơ trữ tình của Khaly. Đọc khổ đầu đã dỗi vào trái tim già cỗi của tôi một đợt sóng âm rung cảm làm cho tôi phải bàng hoàng. Tôi đã bình luận đây mới chính là Chàm điên–Điên trong thơ và điên ở trong tình. Một sự lo lắng và hối hả nhưng sự hối hả lại làm cho ta quặn lòng đó chính là cái hối hả vội vàng của Xuân Diệu trước cái khắc nghiệt của thời gian đời người. Hai câu đầu thật đẹp, đẹp mà hư ảo quá:

“Tháng năm vàng giọt nắng rụng trên tay
Những bước chân qua,phượng loang màu lửa”

Nhưng rồi ông giật mình vì ông đã cảm nhận được bóng chiều tà của cuộc đời đã ngã bóng xuống đời ông. Ông buông vào đây hai câu thơ làm cho ta phải nao lòng:

“Thời gian gõ nhịp cuồng như vó ngữa
Có phút giây nào cho ta bên nhau”

Ông tự hỏi mình hay hỏi ngươi yêu ? Vì văn cảnh chưa hề cho một chút thoáng hiện của giai nhân. Càng đọc tôi càng cảm nhận được rằng tất cả chỉ là ảo ảnh của thời xa cũ cứ đồng hiện trong tâm thức thi nhân khi ông lẻ loi giữa chiều Hà Nội. Một cuộc tự thoại chứ không hẳn là một cuộc đối thoại .Khổ thơ này đã khẳng định điều tôi võ đoán:

“Có phải cuộc tình quay quắt nhớ để chờ nhau
Nên nỗi buồn cứ cháy lên là điều rất thật
Kỷ niệm tượng hình một ngọn roi ẩn mật
Quất những đòn đau cứ ngỡ tiếng ru mình”

Những kỷ niệm ùa về vì là kỷ niệm đẹp về tình yêu nên nỗi nhớ mới quay quắt và nó đã như cái roi quất vào tâm tư mà vẫn nghĩ đó là tiếng ru mình. Một lý giải nữa nếu Khaly gặp được người tình xưa thì còn đâu nỗi nhớ và còn đâu kỷ niệm khi họ đã tay trong tay và mắt trong mắt.
Không có người yêu thế giới khách quan không tồn tại. Tôi còn nhớ một câu thơ của một chàng trai đi xuất khẩu lao động ở Nga gửi về cho người yêu “Thành phố không em thành phố không người” thật phi lý nhưng đó mới là tình yêu. Với Kha ly:

“Có thể chúng ta đang trôi trên mắt nhìn
Trời Hà Nội hình như không còn lộng lẫy”

Trong vô thức Kha ly đã có hai câu thơ như cứa nát tim ta.

“Nào dám nói với em về phương Nam xa xăm ấy
Sợ ngôn ngữ chia tay xám lạnh giữa môi cười”

Dù vậy ông vẫn hy vọng về một màu xanh bất diệt của miền ký ức. Trong ta dù có dâu bể đa đoan, sóng gió bão bùng vẫn luôn tồn tại một miền ký ưc màu xanh của mối tình đầu.
Kha ly đã khẳng định dù có chia ly dang dở dù có khổ đau chờ đợi tình yêu không có tuổi bao giờ. Tình yêu thuộc về sự bất tử:
“TÌNH YÊU LUÔN VÔ CÙNG MỚI MẺ PHẢI KHÔNG EM”
( Viết sau một đêm buồn lặng lẽ )

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *