logo

TRÊN ĐỒI VỌNG CẢNH

Em ngồi bên anh nhìn dòng sông
chảy từ phía chân trời
đầy nắng, mưa và gió
Không một cành khô ,lá khô
sông thanh thản kéo trời
trôi theo mình lặng lẽ
không mang theo những gì để trở thành bất tử
sông chảy vô tư bên những lăng mộ im lìm
những đền đài quạnh quẽ
Đang mùa xuân hay đã sang hè
mà hoa tím rụng đầy mặt nước
chảy về đâu, sông ơi
sao chỉ thấy một con thuyền thấp thoáng ?
Em nhìn anh và nhìn dòng sông
anh có thực và dòng sông có thực ,
anh nhìn em và nhìn dòng sông
em có thực hay dòng sông có thực?
Anh sợ đến một ngày dòng sông ngừng trôi
đất khô cứng, những giọt buồn hoá đá
anh sợ đến một ngày hồn anh từ cõi lạ
trở về đây mà không có dòng sông .

Trương Đăng Dung

LỜI BÌNH

Trương Đăng Dung viết bài thơ “Trên Đồi Vọng Cảnh” với tâm trạng nặng nề u uất. Trong cuộc đời mình hình như tất cả những bài thơ của ông đều được viết ra trong tâm trạng như thế. Đồi Vọng Cảnh một danh thắng tuy không đẹp không nổi tiếng như núi Ngự Bình, nhưng nó đã được vua chúa triều Nguyễn chọn là nơi để ngắm cảnh và vì thế nó có cái tên thơ mộng: “Vọng Cảnh”. Đồi đứng soi bóng duyên dáng trên dòng sông Hương, nhìn qua núi Ngọc Trần. Từ đồi Vọng Cảnh có thể nhìn thấy những khu vườn cây ăn quả mướt xanh chen lẫn bóng thông, những mái nhà ngói xám của đền chùa, lăng tẩm cổ kính trầm mặc… Sông Hương như một dải lụa mềm uốn quanh dưới chân đồi.
Thế nhưng một thời những đồng tiền đã che mờ đôi mắt, che mờ đầu óc những nhà lãnh đạo Thừa Thiên Huế định chặt nhỏ đồi Vọng Cảnh để bán cho các đại gia trong nước và nước ngoài xây nhà lầu biệt thự, đồng nghĩa với việc tước đi không chỉ của nhân dân thành phố Huế mà tất cả khách du lịch trong nước và trên thế giới được ngắm cảnh sông Hương, kinh thành Huế. Rất may người dân đã đòi lại đồi Vọng Cảnh cho mình. Cái quyết định ngu tối ấy vừa mới qua đi những đợt sóng cồn của lòng dân thì một quyết định khác còn ngu dốt gấp vạn lần của lãnh đạo Thừa Thiên Huế định bán khu Lăng Cô Cho bọn giặc Tàu. Có lẽ chẳng cần phải nhắc lại làm gì vì nó chỉ làm đau lòng các bạn.
Số phận của đồi Vọng Cảnh là như thé đó vì thế đứng trên đồi Vọng Cảnh mà tâm trạng của Trương Đăng Dung đầy bất an nếu không muốn nói hoảng loạn dù bên cạnh ông có người bạn đời yêu dấu. Một phong cảnh buồn hiu hắt và cái gì ở đây cũng nhuốm màu cô liêu hoang vắng. Thi ảnh của bài thơ đã nói khá đủ đầy. Trương Đăng Dung đã không có khái niệm về không gian và thời gian những gì có thể là vật chứng để khẳng định sự tồn tại của bản thể và của thế giới khách quan. Ở xa kia chỉ có một chân trời đầy nắng, mưa và gió. Trên dòng sông chỉ có một con thuyền đơn côi thấp thoáng. Nhà thơ không nhận biết:

“Đang mùa xuân hay đã sang hè
Mà hoa tím rụng đầy mặt nước”

Và dòng sông như vô định hiu hắt:

“Chảy về đâu,sông ơi
sao chỉ thấy một con thuyền thấp thoáng”

Rồi nhà thơ nghi ngờ tự hỏi và hỏi người bạn đời của mình:

“Em nhìn anh và nhìn dòng sông
anh có thực và dòng sông có thực
anh nhìn em và nhìn dòng sông
em có thực hay dòng sông có thực ?”

Tâm trạng bất an đã được đẩy lên tận cùng và biến thành nỗi sợ hãi:

“Anh sợ đến một ngày dòng sông ngừng trôi
đất khô cứng , những giọt buồn hoá đá”

Dòng sông hương có thể ngừng trôi được sao? Có thể được chứ vì con người luôn đầy mưu mô và toan tính Nếu họ bán được đồi Vọng Cảnh thì cũng có thể bán được cả sông Hương hoặc lấp sông Hương như ai đó vừa qua đã định lấp cả dòng Đồng Nai. Đồng tiền có thể thao túng tất cả.
Ôi những “Giọt buồn” mà hoá đá thì nó tồn tại và đè nặng mãi mãi trong trái tim người và biến những trái tim người hoá đá. Nhưng thảm hoạ còn được nhà thơ đẩy lên đến tận cùng khi ông viết:

“anh sợ đến một ngày hồn anh từ cõi lạ
trở về đây mà không có dòng sông”

Nhà thơ Trương Đăng Dung chẳng cần phải chờ đến ngày đó đâu mà chính giờ đây có bao nhiêu dòng sông đã bị huỷ diệt vì các công trình thuỷ điện. Nguy cơ con sông hùng vĩ như Cửu Long sẽ có ngày tuyệt diệt khi anh bạn láng giềng của chúng ta không xả nước và cả một vùng đồng bằng Nam Bộ tuyệt diệt
Có thể là tôi quá tham lam nhưng thơ cứ bắt tôi phải trăn trở và liên tưởng.
Rất may cho chúng ta là đồi Vọng Cảnh đã được xây dựng thành công viên du lịch./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *