logo

TRỞ LẠI PHỐ XƯA

Những vạt tím chiều chạy trốn
Ngày ta trở lại tìm em
Con phố dài như dấu lặng
Lặn vào hun hút bóng đêm.

Đâu đây thoảng mùi dạ lý
Ngõ xưa vàng vọt ánh đèn
Ô cửa nghìn con mắt mở
Hững hờ như chẳng hề quen…

Ta đi… Ta đi… Rười rượi
Tìm em, biết tìm em đâu
Lạc loài như trăng qua phố
Mấy ai bất chợt ngẩng đầu?

Nhà cũ không còn số cũ
Đường xưa mất dấu chân xưa
Ta gọi thầm… Đêm trở gió
Giật mình ngỡ tiếng ai thưa!

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Tôi luôn theo sát những bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng gần đây và cảm thấy có điều gì đó đang âm thầm biến động. Anh viết rất nhiều thơ tình, phải chăng như anh đã tự cảm nhận:

“Tuổi đã ươm vàng như lá chín”

Vâng, mùa thu của cuộc đời đã phủ bóng xuống bờ vai và anh cảm thấy một điều gì đó chưa hẳn cô đơn thiếu hụt, chưa hẳn đã là tiếc nuối. Vâng chỉ là ươm vàng lá chín thôi chứ chưa phải là lá úa. Anh vẫn khát khao đi “Tìm Chị” dù bao năm tháng đã trôi qua hình ảnh của Chị với tình yêu đơn phương chẳng thể phai mờ. Và bây giờ là: TRỞ LẠI PHỐ XƯA để kiếm tìm một bóng dáng xa xưa – một người cũ. Những câu thơ chưa hẳn là buồn nhưng nó lại cứ thế làm ta nao lòng:

“Những vạt tím chiều chạy trốn
Ngày ta trở lại tìm em
Con phố dài như dấu lặng
Lặn vào hun hút bóng đêm.”

Con phố đã từng dắt díu ta đi trong những lần hò hẹn. Vẫn là một buổi chiều như bao nhiêu buổi chiều xưa cũ nhưng bây giờ cái gì ở đây cũng đã mang màu tàn phai. Màu tím của đợi chờ và chung thuỷ cứ chạy trốn nơi đâu chỉ còn lại “Con phố dài… hun hút…” không một bóng dáng lại qua. Tất cả chỉ còn lại một “dấu lặng” cuả bản tình ca buồn buồn xa vắng. Em không tồn tại thì còn cái gì có thể tồn tại? Tất cả bây giờ chỉ là bóng đêm hun hút không em:

“Đâu đây thoảng mùi dạ lý
Ngõ xưa vàng vọt ánh đèn
Ô cửa nghìn con mắt mở
Hững hờ như chẳng hề quen…”

Với Nguyễn Ngọc Hưng ta đã biết rằng sự trở lại của anh chỉ thuộc về tâm thức, thuộc về dĩ vãng nhưng tất cả vẫn rất sắc hình rõ nét từ mùi hương của loài hoa chỉ thơm về đêm, từ những ô cửa, từ ánh đèn đường. Tất cả vẫn còn đấy nhưng tất cả đã trở nên xa lạ. Ánh đèn ngày xưa ấm áp là thế giờ trở nên “vàng vọt” lạnh lẽo. Những ô cửa thân thương ngày xưa dù vẫn “mở” hàng “nghìn con mắt” nhưng lại nhìn anh “hững hờ” “như chẳng hề quen”. Một lần nữa Nguyễn Ngọc Hưng đã khẳng định không còn em tất cả đều không tồn tại. Sự tồn tại ở đây đã thuộc về sự quên lãng.

“Ta đi… Ta đi… Rười rượi
Tìm em, biết tìm em đâu
Lạc loài như trăng qua phố
Mấy ai bất chợt ngẩng đầu?”

Ngày xưa thì chúng ta đi còn bây giờ chỉ mình ta bước, mang trên lưng, mang trong lòng “rười rượi” nỗi buồn. Không ai thèm ngửng đầu nhìn ta, vì ta đâu phải con người của ngày xưa cũ, ta như một vầng trăng lạc loài qua phố nhỏ ngày xưa. Em ở đâu rồi, em ở đâu???
Đọc đến khổ thơ này tôi bỗng nhớ đến mấy câu thơ cùng tâm trạng của nhà thơ Tế Hanh:

“Những ngày qua anh khắc tận lòng sâu
Sao em chỉ ghi hờ trên cát bãi
Nay Sầm Sơn một mình anh trở lại
Em ở đâu rồi em ở đâu?”

Khổ thơ cuối là khổ thơ có sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh, chính khổ thơ này đã cho tôi có được đôi dòng cảm nhận:

“Nhà cũ không còn số cũ
Đường xưa mất dấu chân xưa
Ta gọi thầm… Đêm trở gió
Giật mình ngỡ tiếng ai thưa!”

Bao nhiêu năm xa giờ trở lại tất cả đã đổi thay. Những dấu mốc để nhận biết giờ đã không còn. Số nhà thân yêu giờ đã đổi thay và chắc chắn chủ nhân của những ngôi nhà cũng đã đổi thay. Có một câu thơ rất hay:

“Em nhặt được một dấu chân xưa cũ
Ai bỏ quên thầm lặng ở bên đường”
(TTNO)

Vâng người ta còn nhặt được dấu chân xưa cũ, còn Nguyễn Ngọc Hưng thì trên con đường xưa đã từng hằn in dấu chân em và cả dấu chân anh giờ đã không còn. Trong cô đơn, tiếc nuối Nguyễn Ngọc Hưng đã cất lên tiếng gọi em về. Nhưng tất cả chỉ lặng im, chỉ còn tiếng gió trở mùa đáp trả, thế mà trong hoang tưởng anh vẫn nghĩ đó là tiếng em đang thưa gửi. Đến đây thì nỗi khát khao đã đi đến tận cùng. Gió ơi đừng hú gọi nữa kẻo người tình xưa cứ nhầm tưởng đó là tiếng đáp trả của người yêu dấu./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *