logo

TRƯỚC PHÚT LÊN TÀU

Ngày mai anh ra Bắc
Thôi ta đừng tiễn nhau
Kẻo thương nhớ níu con tàu chậm lại
Mình đã đành còn người khác thì sao?

Hoài Phương

LỜI BÌNH

Nỗi thương nhớ mà níu được con tàu hàng nghìn sức ngựa quả thật sự phi lý đã tận cùng của sự phi lý. Đó mới chính là nỗi thương nhớ của hai người yêu nhau, mới chính là sức mạnh siêu phàm của tình yêu. Nhưng đây vẫn chưa phải là cao trào của bài thơ. Tính nhân văn của bài thơ dồn vào câu kết:

“Mình đã đành còn người khác thì sao?”

Bởi vì trên con tàu ấy không chỉ có những người chia ly mà còn có những người trở về đoàn tụ. Có lẽ nào vì mình mà làm chậm những giây phút chờ mong của bao con người. Trong chia ly đau khổ của lứa đôi mà đôi trai gái vẫn kịp nghĩ đến người khác. Ôi tình yêu và cuộc đời đẹp thế này sao? Thơ có cần gì nhiều đâu phải không các bạn.
Đọc ít mà ta lại cảm nhận được sự vĩ đại của thi ca. Tôi trân trọng những bài thơ như thế./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *