logo

VỀ VỚI ĐẤT QUÊ

Ta về với xóm nhỏ ta thôi. Thế giới tươi đẹp ngoài
kia lắm cỏ nhiều hoa nhưng cũng giăng đầy bẫy chông gai
sắc. Cõi nhân gian sôi động ngoài kia có thể bốc thơm
nhau, tàn sát nhau vì đố kỵ, ghét ganh, vì những ích kỷ,
vây vo, tầm thường nhỏ nhặt. Từ nửa bước chân đến một
chỗ ngồi.
Về thôi, mau về với rơm rạ đất quê thôi; Dòng sông
nhỏ trước nhà qua mấy độ lở bồi vẫn văn vắt xanh trong
dẫu hẹp lòng khe lạch. Dẫu đầy vơi vẫn ngày đêm róc rách.
Róc rách. Ru dịu nắng trưa hè, sóng sánh gọi trăng xuân.
Về với thiết tha những lời ca tiếng hát chân thuần.
Cô thôn nữ tươi duyên dịu dàng hái lá dâu tơ hái cả vụ
mùa mộng mơ biêng biếc. Đỏ mặt anh trai cày: “Nói lại
nói qua không bằng… lân la nói thiệt” – lời ngỏ bập bùng
hương lúa đỡ hương se
Về với dung dị nguyên sơ lửa bếp, lửa đèn, lửa đom
đóm ma trơi, lửa sao ngời mắt sáng. Lặng lẽ xua u ám
bóng đêm, xua nỗi niềm khói sương chạng vạng. Cùng
giun dế cỏ cây hoà nhịp yêu thương mà cất lên giai điệu
bạn bè.
Bụi hồng, bụi xám, bụi nâu xin trả lại cho những
công viên, quán cóc, vỉa hè. Trả bóng phù hoa cho những
cao ốc vi-la, những phố đèn nhấp nhô xanh đỏ. Về thôi, ta
về thôi; Về với êm ả ruộng đồng, bình yên xóm nhỏ – có
mắt em thơ xanh ngời sắc cỏ, tóc mẹ già vun trắng một
trời mây.
Mảnh vườn đây – nơi chôn nhau cắt rốn của mình
đây. Một… hai… ba… mỗi bước rưng rưng lay thức nghìn
kỷ niệm. Cây khế lão lá vàng vẫn đón gió xanh làm cơn
mưa hoa tím. Bên hàng giậu thưa vẫn tiếng “dạ” ai rót
qua hồn ngọt lịm, dù mơn mởn xưa giờ đã xác xơ chiều…

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Đây là bài thơ văn xuôi duy nhất của Nguyễn Ngọc
Hưng trong tập “Bài ca con dế lửa”. Nói là thơ văn xuôi
nhưng thơ Nguyễn Ngọc Hưng vẫn giữ được cái mượt mà
óng chuốt, cái trầm bổng du ca. Nguyễn Ngọc Hưng đã
lắng nghe mọi hơi thở của cuộc đời ngoài kia “náo nức
biết bao nhiêu”. Chỉ bằng sự lắng nghe anh cũng nhận biết
mọi đổi thay dâu bể của cuộc đời. Anh biết bỏ qua đi
những thương đau mất mát để trở về với đất quê thơm
thảo dịu hiền. Mỗi khổ thơ là một bức tranh đậm màu về
cố hương. Nếu cõi này vẫn tồn tại những gì trong trắng
vẹn nguyên như thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã viết thì đẹp
biết bao nhiêu. Nhưng trái tim Nguyễn Ngọc Hưng đã
từng nhói đau bầm dập khi anh viết “Ở quê nhớ quê”. Dù
khát khao vô hạn một chốn về nhưng còn đâu nơi chốn để
trở về? Bài thơ đã sẻ chia, đã gửi gắm với cõi người về
một vùng quê không bao giờ nhạt phai trong tâm hồn thi
nhân và tâm hồn của mỗi chúng ta.
Tôi không thể bình luận gì thêm vì bài thơ đã đạt
đến độ cảm xúc thăng hoa. Nó thổi bùng lên trong ta ngọn
lửa của tình yêu quê hương xứ sở và khát vọng làm người.
Xin các bạn hãy đọc bài thơ với tất cả sự sẻ chia, yêu
thương và trân trọng

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *