logo

VIẾT CHO NGƯỜI SAY

(Cho chị tôi )
Thỉnh thoảng có ngày
cơn say đưa anh về khi đêm đã khuya
dáng mảnh liêu xiêu
bước chân chao đảo
và khi ấy nhà mình có bão

Em đón anh bằng tất cả sự dịu dàng có được
ly nước mát ,bàn tay ấm
gột rửa những vết nhơ trên quần áo
trên gương mặt anh vô cảm
dìu anh vào giấc ngủ bình yên

Nhưng anh biết không
Trái tim em vốn bé nhỏ và trung thành
lại một đêm lang thang
kiếm tìm những gì anh bỏ lại trong cơn say
con đường mưa còn in vết trượt
những hàng cây lắc lư đồng lõa
ánh lửa ma trơi trong căn nhà lạ
bầu trời thẳm sâu

Điều này anh biết không
em,vốn yếu ớt và quen phục tùng
có thể gột rửa những vết nhơ
trên quần áo và thân thể anh
Nhưng không thể gột rửa sự trống rỗng trong em
một quầng đen nhức nhối

Em lo sợ một ngày chẳng biết ai có lỗi
khi hạnh phúc ngả nghiêng dưới mái ấm nhà mình

Nguyễn Thuý Quỳnh

LỜI BÌNH

“Viết cho người say” là chân dung của người đàn bà bất hạnh có chồng, nhưng chồng bao giờ cũng chìm ngập triền miên trong những cơn say. Thật quái ác vẫn có lúc trong cơn say lại nhớ ra là đã có một ngôi nhà,một gia đình và phải trở về để trút lên tất cả những bão giông và những oán hận cuộc đời:

“Thỉnh thoảng có ngày
cơn say đưa anh về khi đêm đã khuya
dáng mảnh liêu xiêu
bước chân chao đảo
và khi ấy nhà mình có bão”

Cũng may chỉ là thỉnh thoảng thôi, nếu không thì giông bão triền miên dáng xuống một gia đình bé nhỏ. Người vợ đã làm tất cả những gì có thể:

“Em đón anh bằng tất cả sự dịu dàng có được
ly nước mát, bàn tay ấm
gột rửa những vết nhơ trên quần áo
trên gương mặt anh vô cảm
dìu anh vào giấc ngủ bình yên”…

Có một điều mà người vợ không thể làm được là tự gột rửa những gì trong tâm hồn, trong trái tim chị:

“Nhưng không thể gột rửa sự trống rỗng trong em
một quầng đen nhức nhối”.

Người vợ đành cam phận đợi chờ những cơn giông bão sẽ ập xuống nhà mình:

“Em lo sợ một ngày chẳng biết ai có lỗi
Khi hạnh phúc ngả nghiêng dưới mái ấm nhà mình”

Nỗi bất hạnh đã đi đến tận cùng . Phải có một trái tim nhân hậu Nguyễn Thúy Quỳnh mới viết những dòng thơ bằng nước mắt để sẻ chia với những kiếp người đàn bà bị đọa đày trong bể khổ trần gian

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *