logo

VIẾT CHO TÌNH YÊU XA

Anh đã qua
Ngày Valentine dài, vội vã…
Không EM, không Chocolas, không hoa Hồng
Nhưng đầy ngất cơn say !
Cứ trách móc,
cứ giận hờn …
Rồi viết cho anh những lời thật đắng cay !…
Khi mà quỹ thời gian chúng mình chỉ còn tính bằng giây, bằng phút !
Hãy cho nhau
Valentine mật ngọt,
Anh dù xa, em dù không bên anh để tay nắm chặt tay …
Ngày lễ tình nhân chỉ hương em nồng nàn theo về cùng gió ngất ngây .
Đủ để đôi tim sưởi ấm nhau cho khoảng cách chỉ còn là giây , là phút .
Đừng khóc nhé em?
Anh đang lặng lẽ tan,
Về bên em trong giấc cô miên nồng nàn mùi hương hoa Hồng ấy !…
Chúng mình yêu xa
VALENTINE thôi đành vậy !…
Anh uống say mềm…
Em sẽ về trong làn tóc hương bay !…

Hoang Cỏ

LỜI BÌNH

Valentine đến gần tôi đã nhận được một số bài thơ viết về ngày lễ của bao nhiêu đôi lứa trên thế gian này..!
Trong đó có “Đêm Valentine” của Nguyệt Vũ. Thơ tình của Nguyệt Vũ rừng rực lửa như muốn thiêu đốt tất cả để trên đời chỉ còn lại tình yêu, Thơ chị chứa đựng nhiều hình tượng phồn thực. Đọc thơ chị tôi cứ ước ao mình bây giờ trở lại tuổi hồi xuân của Nguyệt Vũ. Cái tuổi “Cúc Ngực phập phồng bung…”( Thơ Nguyệt Vũ )để có thể bình luận những bài thơ viết cho ngày tình nhân của chị. Ôi cái tuổi:

“Gái bén hơi trai ngực căng, mông mẩy
Tươi mới từng ngày
thần dược
tình yêu.”…

Nhưng tôi đã quá già rồi… thật tiếc !

Tôi đã đọc những bài thơ viết về ngày lễ Valentine của Nguyễn Ngọc Hưng. Những bài thơ nao nao buồn khi ngày lễ cân kề mà thiếu hơi ấm của tình yêu. Anh chỉ được nắm bàn tay ai trong giấc chiêm bao:

“Thiếu hơi ấm áp dịu dàng
Làm sao đi hết mênh mang đêm dài
Khẽ quờ tay ghẹo tay ai
Ngẩn ngơ năm ngón lạc loài chiêm bao!”

Thực tình tôi không muốn các bạn dù trẻ già không mất đi hơi ấm của ngày lễ tình nhân nên không dám bình luận những bài thơ buồn của Nguyễn Ngọc Hưng.

Thật may mắn tôi đã được đọc bài thơ VIẾT CHO NHỮNG TÌNH YÊU XA trên trang Hoang Cỏ. Bài thơ đã chiếm trọn cảm xúc của tôi trước hết là tình yêu trong cách xa ở đây mà vẫn giữ được tình cảm nồng say và ấm áp lạ thường. Hình như khoảng cách về không gian không làm nhạt nhòa tình yêu của họ mà càng đốt cháy trong hai con tim ngọn lửa vĩnh cửu của tình yêu. Mặt khác cách xây dựng bài thơ cũng có điều gì đó khác lạ. Tác giả cứ như đang đứng ngoài cuộc. Đang đứng một nơi nào đó rất cao, rất xa nhưng lại có thể nhìn xuyên thấu vào những con tim của những cặp tình nhân chia ly không chỉ về không gian, mà còn một điều khác nữa chị đang viết về tình yêu của những lứa đôi đã ở vào tuổi mạn chiều xế bóng:

“Khi mà quỹ thời gian chúng mình, chỉ còn tính bằng giây, bằng phút!”

Sự hoán đổi nhân vật trữ tình qua từng câu thơ qua từng lời đối thoại làm cho ta cảm nhận được rằng tất cả chúng ta cũng đang hòa tan trong đó – Trong cảm thức của lứa đôi và trong lời thầm thì ẩn kín của tác giả. Ta đã nhìn thấy bóng dáng của tác giả người tình sau từng con chữ

“Anh đã qua …
Ngày Valentine dài…vội vã.
Không Chocolas, không hoa Hồng, không em …nhưng đầy ngất cơn say !”

Đối với anh Valentine không có gì cả mà sao vẫn “Đầy ngất cơn say” khi anh xa em đến muôn trùng. Anh chỉ có thể cảm nhận được tình yêu của chúng ta bằng những thông điệp vượt qua mọi khoảng cách về thời gian và không gian. Không những thế còn cả trong:

“Cứ trách móc…
Cứ giận hờn …
Rồi viết cho anh những lời thật đắng cay…
Khi mà quỹ thời gian chúng mình, chỉ còn tính bằng giây, bằng phút !”

Người ta vẫn gọi đó là dấm ớt của tình yêu. Có yêu thương, có trách móc dỗi hờn chính vì thế sức mạnh tình yêu ở đây có điều gì đó thuộc về sự kỳ diệu. Dù cách nhau ngàn trùng nhưng ta có thể đến với nhau trong khoảnh khắc chỉ là giây là phút. Có thật thế chăng đã có những mối tình trên cõi ảo?

“Hãy cho nhau
VALENTINE mật ngọt
Anh dù xa, em dù không bên anh để tay nắm chặt tay …
Ngày lễ tình nhân chỉ có hương em nồng nàn theo về cùng gió ngất ngây…”

Anh và cả em nữa vẫn cảm nhận được là đang có nhau, đang vì nhau. Có cần gì nhiều đâu chỉ cần biết cho nhau trong ngày lễ tình nhân là ta đã có nhau trong tất cả. Cuối cùng là những lời an ủi mà họ đã trao gửi cho nhau để rồi nhờ đó mà họ tan trong nhau

“Đừng khóc nhé em …
Anh đang lặng lẽ tan,
Về bên em trong giấc cô miên nồng nàn mùi hoa Hồng ấy !…
Chúng mình yêu xa …
VALENTINE thôi đành vậy !…
Anh uống say mềm…
Em sẽ về trong làn tóc hương bay !..”

Trên đời này có bao nhiêu đôi lứa yêu nhau mà phải sống xa nhau xin hãy về đây để sẻ chia nỗi niềm với Hoang Cỏ trong bài thơ rất nhiều hư ảo .Vì tôi tin chị cũng đang có người yêu cách xa ngàn trùng. Nếu không như vậy sao chị có thể chắt ra từ trái tim mình những lời gan ruột với cõi người đến vậy ? ./.
Bắc Ninh Valentine 2017

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *