logo

VIẾT Ở HIÊN NHÀ

Mùa xuân tý tách gần xa
Mà ta quanh quẩn hiên nhà như không
Ra đường thì sợ người đông
Vào chùa thì ngại Phật không tin mình
Ngày dưng lễ bái chẳng rành
Ngày xuân một chút lòng thành cũng vơi
Thăm bạn, bạn đã đi rồi,
Lợi danh xoay tít mù nơi quan trường
Muốn về rừng núi mờ sương
Sợ đi biệt xứ, núi rừng quên ta
Bấy lâu uống nước phù hoa
Ăn cơm kẻ chợ, ta là ai đây?
Bây giờ dở khách dở tây,
Thả đêm chẳng mắc, thả ngày chẳng trôi
Rằng xa cũng trót xa rồi
Thì đành bái vọng phía trời trắng mây
Chỉ thương cái gốc mơ này
Tàn hoa để nở trái gầy, vì đâu?

Nguyễn Thuý Quỳnh

LỜI BÌNH

Theo tôi đây là bài thơ viết về nỗi bất an của các nhà thơ và các nhà trí thức đich thực. Trước những đa đoan, dâu bể của của cuộc đời nhà thơ,nhà báo và còn là nhà trí thức Nguyễn Thuý Quỳnh đã trở nên một con người lo lắng bất an. Dù cho tiếng gọi của mùa xuân-một mùa xuân thật đẹp thật khẽ khàng thế nhưng nhà thơ vẫn dửng dưng hay phải dửng dưng ? Theo tôi là phải dửng dưng vì chị không biết đặt niềm tin của mình vào đâu . Ra đường Ư? vào chùa ư?, lễ bái ư? thăm bạn ư? Tất cả đều không thể! Nhà thơ không quen lễ bái, có một chút lòng thành cũng vơi thì thử hỏi trên đời này còn lại được điều gì ?Còn bạn bè thì đang mưu toan chức tước lợi danh.
Rồi nhà thơ lại nhớ đến quê hương mờ sương xứ Lãng của mình. Muốn, muốn lắm trở về với quê hương xứ sở dù chỉ là tâm thức là ước muốn cũng không thể. Chị lại lo sợ vì mình đã như là đứa con bạc nghĩa, bạc tình với núi rừng chỉ sống với những ham hố nơi phù hoa kẻ chợ và đã trở thành một thứ giả cầy nhốn nháo, ta không phải ta, Tây không phải tây ,Khách chẳng phải Khách. Tôi nghĩ những từ “Tây” và “Khách” nhà thơ viết hoa thì rõ nghĩa hơn. Và cái thứ giả cầy ấy muốn nó trôi đi thì nó không trôi muốn nó mắc lại thì nó không mắc. Không còn con đường nào, không còn lối thoát nào cho những con người đích thực. Nhà thơ đành bái vọng để tạ tội với quê hương xứ sở.
Trong cảnh ngộ ấy chị bỗng giật mình nhìn lại gốc mơ hay nhìn lại chính cuộc đời mình và đặt vào đây một câu hỏi vừa mơ hồ vừa bất an :

” Chỉ thương cái gốc mơ này
Tàn hoa để nở trái gầy, vì đâu ?”

Vâng nhà thơ, nhà báo, người trí thức ấy không ý thức nổi những việc làm của mình rồi sẽ sao đâY, làm vì điều gì, vì ai?
Có thật vậy chăng trong thời buổi hiện đại con người ta sống bất an đến thế sao?

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *