logo

SÓNG LÒNG TÔI XÔ MÃI PHÍA BỜ EM

Thế là tôi lại dại khờ lần nữa khi liều mình nói hai tiếng “yêu em”! Biết làm sao khi bão sóng tình yêu, cứ dào dạt trong con tim khô khát. Con tim tôi lại càng rạo rực khi đọc thơ em, những bài thơ có sức mạnh lôi cuốn bắt tôi phải yêu thương. Tôi không thể là Xuân Diệu, nhưng sóng lòng tôi cứ ào ạt xô mãi phía bờ em. Ôi những dòng thơ cháy khát yêu thương của em cứ day dứt, cứ vỗ về một trái tim tưởng như đã cằn khô giá lạnh, giờ đây lại bập bùng khát vọng, cháy bỏng yêu thương. Muốn gửi em trong gió lạnh đêm trường một tin nhắn sẻ chia, một lời ru an ủi khi biết đời em đa đoan sầu tủi. Tưởng rằng tất cả đã ngủ quên trong trái tim nửa thức, nửa ngủ, nửa muốn quên đi, muốn rũ bỏ, nửa lại cứ đòi được yêu, đòi được làm người. Ai hiểu cho em qua những vần thơ và ai đó đã sẻ chia cho em những điều nhỏ nhất. Ai đã thủ thỉ cùng em giữa đêm dài giá lạnh cho em bớt cô đơn, cho em bớt dỗi hờn. Tôi khát vọng người đó sẽ là tôi, nhưng khát vọng vẫn là khát vọng.
Tại sao tôi lại dám nói hai từ thiêng liêng ấy qua gió, qua mây, qua giông bão cuộc đời? Liệu trước em tôi có dám cất lời để nói lên hai tiếng dịu ngọt ấy.???
Trong thâm tâm tôi vẫn mong em bình yên, thanh thản đến với người em yêu như thơ em đã viết. Còn tôi vì trái tim khô cằn cỗi này giữ sao nổi mối tình em mênh mông đến thế. Nó sẽ nổ tung nếu tôi dám dại khờ một lần nữa thôi em – Một lần duy nhất. Ta ở xa nhau không bến không bờ, ta ở giữa đôi bờ chia biệt nên ngàn đời ta chẳng có nhau. Muốn gặp lại em giờ đây cũng chỉ là khát vọng, vượt làm sao được con đường thiên lý đầy giông bão, đầy lo toan và ràng buộc oan nghiệt của cuộc đời. Đêm khuya rồi sao chẳng hề vơi, khi nhận được những dòng tin nhắn của em dạt dào đam mê và cũng nhiều cảm thông chia sẻ. Những dòng tin nóng hổi yêu thương bập bùng như ngọn lửa. Đốt tim tôi suốt những đêm dài.
Những dòng thơ em viết cho ai ? Tôi nhầm tưởng và tôi ngộ nhận là em viết cho tôi. Tôi đã yêu em từ đó. Nhưng em vẫn chỉ là em, tôi vẫn cứ là tôi mỗi đứa mỗi chân trời cách biệt xa xôi…
Ôi chỉ là thơ thôi nhưng sao lòng tôi bão nổi. Bao đêm rồi từ dạo ấy đã làm tôi thao thức và mỗi ngày lại đốt cháy tim tôi.
Hãy chia xa khi tình hãy còn xanh, đừng để nó hồi sinh rồi chín mọng, ta chỉ làm khổ nhau trong nhớ thương, trong mong ngóng đợi chờ.
Thôi em nhé đừng để tâm hồn em thổn thức, đừng để trái tim em rạo rực vì một trái tim cằn cỗi như tôi, em hãy trở về với ước vọng bình yên mà ai đó đã khơi bùng lên trong em ngọn lửa: Một bài thơ dưới gối, một bóng hình xưa cũ trên đường đã làm tan nát cõi lòng em.
Tôi chẳng thể làm em vui, rồi em lại cô đơn như những tháng năm nào. Tôi vẫn biết giờ đây trong đêm lạnh em tìm hơi ấm trong gối chiếc chăn đơn, tìm tình yêu trong cay đắng tủi hờn. Một mình em vò võ với mình em. Nhớ thương thầm cho giọt lệ thầm rơi. Nhớ thương ai, ai nhớ giữa đêm dài. Tất cả chỉ là ước mơ và khát vọng.
Thôi em nhé giờ đây xin giã biệt một tâm hồn nồng cháy yêu thương.
Vĩnh biệt nhé! Em phải có con đường của em, còn tôi con đường cũ tôi đi trong cô đơn dằng dặc nỗi buồn
Vĩnh biệt em một con người khổ đau, lắm đa đoan dâu bể.
Để từ đây thanh thản một đời thơ trong cô đơn và trong hoang vắng dại khờ, trong khát vọng và trong đau khổ. Đừng bao giờ em nghĩ về tôi nữa. Em hãy bình yên đến với người em yêu. Tôi thương em và nhớ rất nhiều.

Nhân ngày tình yêu Valentin 14/2

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *