logo

TÌNH YÊU ÔNG LÃO ĐAN DÀNH

Ông lão đan giàn không vợ
Tóc bạc, lưng còng căn nhà nhỏ
Liếp nứa,phên tre hun hút gió lùa
Năm tháng đợi chờ cô gái ngày xưa

Ngày xưa
Cô gái thôn quê tóc dài, áo vá
Thân nhau thuở chăn trâu cắt cỏ
Rồi cô đi ra phố một chiều buồn
Mang theo lời thề và ánh mắt nhớ thương …

Yêu nhau
Chàng trai lại đi tìm
Nón lá ,áo tơi nhớ thương vời vợi
Đạn bom, lửa khói
Đường xa phố lạ tháng ngày
Chàng trai sống với niềm tin mạnh liệt
Và những chiếc giành tới tận hôm nay

Hôm nay
Có bà thượng lưu về thăm xóm nhỏ
Ông già đánh rơi chiếc nan tre lặng bên liếp nứa
Loay hoay áo vá lưng còng

Bà đi rồi
Xóm làng kể với ông
Về người đàn bà xưa chăn trâu, cắt cỏ
Giờ thành Việt kiều giàu có
Về thăm quê, gặp ai cũng cho tiền

Ông già ngồi như đá tảng trong đêm
Ông không còn gì cả
Không cô gái tóc dài áo vá
Không lời thề cắt cỏ chiều mưa …

Tình yêu không phải là nghệ thuật mà tình yêu là sự sống. Sự thuỷ chung của tình yêu vượt qua được thử thách khắc nghiệt của thời gian nếu vẫn còn một phần nghìn tia hy vọng. Nhưng khi sự thật được phơi bày thì tình yêu và lòng chung thuỷ đều chết./.

Nguyễn Châu

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *