Lục bình hoa tím nổi trôi
Cuốn theo dòng nước một đời lênh đênh
Thời gian vun vút không tên
Hơn thua,được mất khóc rên vô thường
Vội sinh vội tử vấn vương
Đắm mê dục lạc phong sương thăng trầm
Đủ duyên hoà hợp thuận tâm
Hết duyên tan rã mê lầm an nhiên

Chuyện gì không đáng đừng phiền
Đừng sân chớ hận cuồng điên bi sầu
Thong dong đứng thẳng cao đầu
Đời người nào có bền lâu bao giờ
Hãy sống thực tế đừng mơ
Đi vào ảo tưởng dại khờ nhục danh
Cánh hoa dù chốn hôi tanh
Diệu liên vươn thẳng tinh lành tỏa hương.

AN VUI – Như Hoa (14-09-2017)