Quê tôi vùng bảy núi mê li
Cảnh đẹp lắm nên thơ hùng vĩ
Trải thảm lúa vàng phủ mờ sương
Chim sải cánh bạt ngàn lã lướt

Bông Mây lơ lửng vây sừon núi
Lửng lờ trôi phủ kín mê hồn
Khói lam chiều quyến luyến người xưa
Hồn Bâng khuân quay về kỉ niệm

Ôi tuổi thơ nghèn nghẹn nhói tim
Giờ ta là khách lạ nơi này
Đứng ngơ ngác như người xa lạ
Nhìn quê nhà từng bước đổi thay

Như mặc áo thay da đổi thịt
Lòng ta đây bở ngỡ giống như
Lữ khách lạ nơi phương xa đến
Nhìn ngẩn ngơ như kẻ ko hồn

BÂNG KHUÂNG – Như Hoa