Thơ văn biến hết đâu rồi
Để tôi đếm bước tìm tôi gieo vần
Cảm xúc đâu mãi bâng khuâng
Nặn từng câu chữ khó khăn thế này
Nghiệp báo gây chi tháng ngày
Có còn biết đến đọa đày báo nhân
Ác chi tâm địa thế trần
Luân thường đạo lý bất cần hết sao

Lặng im giọt lệ ứ trào
Âm thầm tim nhói thất đau đọa đày
Hao hanh hốc hác má gầy
Tay rung chân bước thế này ngã nghiêng
Lòng người ác độc vô biên
Bán đi đạo Đức vì tiền hay sao
Mĩm cười ruột thất nao nao
Ngẫm đời thế thái tim đau lệ trào

BÌNH YÊN NƠI ĐÂU – Như Hoa