Lóc lăn hòn đá ngã nghiêng
Cả đời sống kiếp hồn nhiên giữa đường
Mọi nơi hiện hưũ vô thường
Phong trần cát bụi trùng dương muôn ngàn
Chẳng lo một chút hành trang
Thả đời xô đẩy xuống ngàn lên non
Rêu mờ một lớp đường mòn
Bước đi nhẹ bóng tâm hồn tương lân

Hoàng hôn bóng ngã đầu trần
Thời gian ánh nguyệt tâm thân úa tàn
Cội cằn sỏi đá khô khan
Thành đô phố thị rộn ràng đèn hoa
Sinh tồn đấu đá gian ngoa
Phù sinh một cõi ta bà ngẩn ngơ
Lạnh lùng đông lạnh trọi trơ
Tâm hồn tê tái hồn thơ hững hờ

BÓNG NGÃ – Như Hoa (30-03-2017 )