Xa xăm khoảng lặng tâm hồn
Vu vơ bất chợt bồn chồn thế thôi
Chợt buồn chốn ấy xa xôi
Vấn vương chiều vắng mây trôi tím sầu
Hồn thơ lặng lẽ về đâu
Tâm tư trôi nổi hoài câu ơ à
Ngác ngơ lịm tím mặn mà
Hoàng hôn nắng muộn bên ta hững hờ

Ưu sầu thoáng lặng vần thơ
Ngã nghiêng thi sỉ lơ mơ gieo vần
Khẻ khàn lơ lửng bâng khuâng
Ngược xuôi hối hả bước chân ngập ngừng
Thênh thang khép nép rưng rưng
Lời thơ nhạt nhẽo trong từng ý câu
Buồn ơi khéo tạc rầu rầu
Viết mà không khéo ơ ầu vu vơ

BUỒN THƠ – Như Hoa (18/1/2017)

* hích … buồn ngủ …