Lá thu vàng rơi rụng đơn côi
Hắc hiu cành trụi gió lay rồi
Cô đơn lẻ bạn tình hoang lạnh
Phương trời vạn dặm mãi lìa đôi

Nỗi buồn ly biệt cây và lá
Vô ngần cảm xúc nỗi chia xa
Hoàng hôn hờ hững sầu lặng lẽ
Nửa mảnh tình suy ta với ta

Miên man thăm thẳm buồn thương nhớ
Thở dài lạnh lẻo án tình thơ
Mùa thu lá rụng nơi đường vắng
Vất vưởng cây ơi dạ ngẩn ngơ

Nổi nhớ trào dân lạnh lắm ơi
Vô tình cơn gió buốt… buông lơi
Cuốn phăng chiếc lá muônngàn dặm
Khoảng đời lưu lạc giữa trùng khơi

CÂY VÀ LÁ – Như Hoa (21-03-2017)

* híc… mạo hiểm vượt rào híc… lấn sân …