Con tim lại nhớ quê nhà
Không gian loang lổ chiều tà hoàng hôn
Vần thơ xao xuyến bồn chồn
Hoà theo hoài niệm tâm hồn lâng lâng
Dừng chân lữ khách bâng khuâng
Khói lam chiều tím dưới chân triền đồi
Mong manh tà áo lẻ loi
Một khung trời rộng đưa nôi gió ngàn

Xa xăm lạc bước thênh thang
Xoã giăng mái tóc nặng màu sương nghiêng
Bao nhiêu kỉ niệm hồn tiên
Hoàng hôn chạng vạng thiên nhiên lạ kì
Xa xa ánh nguyệt mê ly
Ngất ngây mộng thắm họa thi ghép vần
Tương tư dáng Ngọc chị Hằng
Hồn thơ lặng lẽ ánh trăng vọng chiều

CHIỀU HOÀNG HÔN – Như Hoa (9/3/2017)