Không không sắc sắc mãi vô thường
Gục ngã thân ta hết nợ vương
Cuộc sống hư danh tan trống rỗng
Thăng trầm kiếp nạn mãi xem thường

Hảo danh ảo ảnh bàn tay trắng
Khát vọng tiền tài lắm nhiễu nhương
Gởi đất nằm sâu vùi dưới huyệt
Thân thời riệu rã hoá sình trương

Linh hồn phiêu bạt miên man khổ
Địa ngục trần ai nức nở than
Khổ ải nghìn thu đầy rấm rứt
Hào kiệt giả nhân cũng lụi tàn

Ngồi yên lặng tiếng vô mình ngại
Được mất hơn thua lắm phù vân
Giữ tâm mình định sau như trước
Luân thường đạo lý được bình an

ĐỜI VÔ THƯỜNG – Như Hoa (02-08-2017)