Đêm qua mưa bão giật rung
Có bằng nơi ấy miền trung ngập chìm
Nỗi đau mất mát nhói tim
Ruộng vườn nhà cửa triền miên điêu tàn
Gánh bao bão lũ tan hoang
Cuộc sống vốn đã cơ hàn người ơi
Thân xơ xác rũ tả tơi
Gieo bao thảm cảnh lệ rơi khổ sầu

Chắt chiu dành dụm bấy lâu
Giông cuồng kéo đến từ đâu tứ bề
Thôi đành chấp nhận thảm thê
Cả nước quặn thắt dõi về miền trung
Xin trời hãy bớt bão bùng
Xót thương bao kẻ khốn cùng thê lương
Cái nghèo đeo đẳng đoạn trường
Cao xanh ơi … hỡi … muôn đường khó khăn

Khổ rồi đá sỏi đất cằn
Tai trời ách nước vạn lần đeo mang
Trẻ,già tiếng khóc oán than
Cuộc đời sao quá bẽ bàng xốn xang
Người con xa xứ không an
Mẹ cha,con dại gia can nát nhàu
Chắp tay tâm khẩn nguyện cầu
Như Lai Quán Thế nhiệm mầu phóng quang

Đưa tay cứu độ trần gian
Lụy phiền dương thế xa gần khổ đau
Tâm hương đốt nén linh sầu
Dưới chân phật mẫu cúi đầu nguyện xin

ĐỨT RUỘT MIỀN TRUNG – Như Hoa (14-09-2017)