Hoàng hôn mờ nhạt dần buông
Ánh hồng le lói nổi buồn cô Liêu
Thời gian nặng trĩu tiêu điều
Về đâu ngã rẽ Liêu xiêu khóc, cười
Rạng ngời vui vẻ xinh tươi
Biết đâu phả lấp tâm lười xa xôi
Xuân đi hạ đến bồi hồi
Cánh chim sải mỏi chiều trôi dáng gầy

Hoa tàn bạc cánh lất lay
Lòng nghe xao xuyến qua đây bồn chồn
Khẽ lay chiều vắng hoàng hôn
Giọt thương giọt nhớ qua hồn tha phương
Hoa thơm sắc thắm nhúng nhường
Đục trong khó định nẻo đường như nhau
Tương lai vượt khởi lao đao
Như SEN thoát chốn bùn ao… trắng ngần

Sắc xuân riêng nét muôn phần
Cuộc đời vui sướng vạn lần vượt lên
Miệng cười bất chấp bấp bênh
Than thân khóc lóc buồn tênh làm gì?
Ngẩn cao miệng cứ cười khì
Mang niềm vui đến bỏ đi phận hèn
Vứt buông đừng lắm bon chen
An lạc hạnh phúc nhỏ nhen với đời

TÌM VUI TA SỐNG NGƯỜI ƠI
TẠO NHÂN CÁCH MỚI RẠNG NGỜI ĐẸP TƯƠI
THONG DONG MANG LẠI TIẾNG CƯỜI
NIỀM VUI RỘN RẢ CHO NGƯỜI XUNG QUANH

HOA THƠM SẮC THẮM – Như Hoa (23-04-2017)