Chồng chành ngồi tựa cửa trông
Đêm khuya thanh vắng hỡi lòng đớn đau
Kiếp người sao mãi lao đao
Trời xanh có thấu nát nhàu tim gan
Ứ trào máu động tâm can
Nghe hồn uất ức lệ chan thế này
Buồn ơi sao mãi đọa đày
Nghiệp duyên ơi hỡi đêm ngày trả vay
Môi thâm má hớp đắng cay
Đầu bung tóc rối hỡi ai héo xèo
Suốt ngày tay xách nách đeo
Áo quần xơ xác bèo nhèo tấm thân
Ánh trăng mờ ảo bâng khuâng
Giàu sang phú quí chẳng cần ước ao
Trăm ngàn lời nguyện làm sao
Thả neo tâm tịnh lệ trào đừng tuông

KHỘ THÂN – Như Hoa (07-04-2017)

* Thấy cảnh đời ức chế họa chơi ý mà ..