Ta buồn như bài thơ
Suốt đêm ngày mộng mơ
Lang thang giữa đất trời
Tan lòng mãi lơ mơ

Ta buồn như nhành cây
Rung rinh mùa lá rụng
Xác xơ cành đêm thu
Tơ vương sầu tứ tung

Tâm hồn heo heo lạnh
Hồn thơ càng lạc lỏng
Giữa đêm trường hao hanh
Ngậm ngùi theo vần thơ

Đời không như là mơ
Nên luôn như thuyền đảo
Chồng chành giữa biển khơi
Đời là cơn giông bão.

LÃNG – Như Hoa

* Hihihiiiiiiiiii…….. đêm buồn viết nhảm cho khỏi ưu … mơ .. mờ .. mớ ….. hích…