Chiều về cơn gió hững hờ
Màn sương nặng trĩu vần thơ thoáng buồn
Thẳm sâu một tiếng ngân chuông
Vang nơi tim nhói vội buông tâm thiền
Thả hồn lắng động ngủ yên
Cười lên đi nhé,hồn nhiên hết sầu
Có ai vui, khổ bền lâu
Tham công tiếc việc bệnh đau thân gầy

Quay về qua cõi thơ ngây
Niềm vui chốn ấy tháng ngày suối thơ
Hoàng hôn bóng xế hững hờ
An thân,an phận bến bờ bình yên
Xô bồ cuộc sống hiển nhiên
Bỏ buông gánh nặng vai nghiêng nhẹ nào
Thả hồn tĩnh lặng thở phào
Lối mòn thẳng bước đi vào hư vô.

MỘT THOÁNG BÌNH YÊN – Như Hoa (10-04-2017)

* chị ba tặng út bài thơ… và cũng tặng cho riêng mình