Mưa dai dẳng buồn tênh dòng ký ức
Tháng bảy rồi thổn thức nỗi chơi vơi
Cháy rực đỏ hạ ơi hồn chới với
Gốc phượng già buồn hỡi dáng liêu xiêu

Mỗi lần mưa rủ rượi dưới hiên chiều
Bờ môi ướt hắt hiu sầu buốt giá
Giấc mộng nào một thuở đã đi qua
Chưa dám nói xót xa tình ly biệt

Em có về một thời đầy da diết
Bước lạc đường luyến tiếc với thời gian
Cố níu lấy tình yêu đầy chếch choáng
Ta chạm ngõ bàng hoàng trong nỗi nhớ

Mưa nhạt nhoà rơi vỡ những vần thơ
Ve nức nỡ đợi chờ môi thiếu nữ
Em có về thăm lại ngôi trường cũ
Tình yêu đầu ấp ủ mái rêu phong.

MƯA NHẠT NHOÀ – Như Hoa (20-07-2017)