Trùng trùng duyên khởi đã gieo
Tu tâm dưỡng Đức giúp nghèo thiện nhân
Vị tha hoan hỉ khi cần
Nghiệp duyên trần thế tự thân cứu mình
Thói đời cuộc sống vô minh
Trần gian đau khổ hại mình quẩn quanh
Bao đêm thức trắng tàn canh
Hỡi ơi thù hận ghét ganh thế này

Gạo tiền cơm áo quằng vai
Đắng dòng lệ ứa cay cay nhói lòng
Đời người là mớ bồng bông
Tấm thân gởi tạm sắc không luân hồi
Người ơi hướng thiện đi thôi
Nghiệp duyên nhân quả mãi trôi không ngừng
Trả vay gian khó trầm luân
Giữ lòng trong sạch xin đừng mang gông

NGHIỆP DUYÊN – Như Hoa (14/3/2017)