Ngủ đi em trời đã khuya rồi
Trăng gầy lơ lửng dưới mây trôi
Cơn mưa lất phất làn mi ướt
Trống vắng tàn canh em của tôi

Ngủ đi em thức chi mòn mỏi
Lo lắng gì lặng lẽ đơn côi
Sao e ngại đắn đo khắc khoải
Gió lạnh lùng tê dại làn môi

Muộn rồi ngủ đi sao thức mãi
Buông rèm lơ lửng ngắm trăng treo
Áng mây ru lượn bên thềm vắng
Màn đêm là của nỗi niềm đeo

Đèn khuya leo lét đầy hiu hắt
Gió lạnh lùng quất buốt vai gầy
Khuyên em thương lấy thân mình với
Thôi đừng chật vật với loay hoay

Ngủ đi em vầng dương đã ửng
Suốt đêm thâu quạnh quẽ mây mờ
Em ngồi lặng đếm ưu tư mãi
Trái tim đập khẽ với vần thơ

Lặng thinh em ngồi ngơ ngẩn
Cánh hoa tàn buồn rủ thẩn thờ
Trôi nhè nhẹ theo bao kí ức
Như chìm vào giữa những hư vô

NGỦ ĐI EM – Như Hoa (19-08-2017)